Mẹ chồng - mẹ đẻ và cuộc chiến mớ rau
Tôi sinh ra và lớn lên ở một thành phố tỉnh lẻ còn chồng là “giai quê” chính hiệu. Hai chúng tôi học cùng đại học, chơi rồi thân, yêu và cưới sau 7 năm quen biết. Chính vì thế chúng tôi hiểu khá rõ về gia đình nhau và thực sự chẳng có gì cần phải đắn đo.
Mẹ chồng tôi tuy là phụ nữ nông thôn nhưng rất hiểu chuyện, bà không can thiệp quá sâu vào cuộc sống của vợ chồng tôi. Bà còn có cửa hàng tạp hóa nhỏ nhỏ ở quê nên kinh tế không đến nỗi nào, nếu so với ở làng thì có khi còn thuộc hàng khá giả. Lấy nhau xong, chúng tôi thuê nhà ở Hà Nội, cách cả hai quê đều không quá xa. Cuộc sống có thể nói là tạm ổn cho đến khi tôi mang bầu.

Hình minh họa
Ban đầu, mọi chuyện khá thuận lợi khi mà hàng tuần mẹ chồng lại gửi lên cho chúng tôi ít rau sạch, ít trứng gà. Mẹ đẻ thi thoảng ra chơi hoặc có người đi Hà Nội lại mua cho chúng tôi ít thịt sạch, quà quê. Ăn đồ quê dù sao vẫn yên tâm. Đến khi tôi mang bầu được 7 tháng, thai hơi yếu nên mẹ đẻ ở quê lên ở cùng để tiện chăm sóc. Tuần đầu, chúng tôi vẫn ăn rau của bà nội gửi. Đến cuối tuần, chả hiểu mẹ tôi đi đâu về, mang về nhà một bọc to rau với gương mặt hớn hở “Có cửa hàng rau hữu cơ mới mở gần nhà mình, từ giờ đỡ phiền bà nội gửi rau ở quê lên lích kích con ạ, một tiền gà bằng ba tiền thóc. Ăn rau hữu cơ thì yên tâm quá rồi.”
Đành rằng ăn rau hữu cơ có chứng nhận đúng là yên tâm nhưng không hiểu người bán nói thế nào mà với mẹ tôi bây giờ rau hữu cơ là thần thánh, là thần dược không chỉ thêm chất xơ mà còn bổ sung nhiều dưỡng chất khác!!! Không tiếc tiền, nhưng mỗi lần mẹ tôi xách về cả bịch rau to đùng chả biết ăn bao giờ mới hết mà tôi ngao ngán. Hết ăn, mẹ tôi lại nhờ họ ép nước uống. Khổ nỗi, mẹ tôi có uống đâu vì kêu là khó uống. Chỉ khổ bà bầu tôi một ngày đủ loại nước loại sữa giờ phải thêm cả nước rau ép.
Sau nửa tháng, mẹ chồng tôi biết chuyện, bà thân chinh lên Hà Nội, mang theo không biết bao nhiêu rau củ quê với lý lẽ: “Chả biết chúng nó làm ăn thế nào, nó bảo hữu cơ thì biết hữu cơ chứ ai biết đâu mà lần. Cái gì mà chả mua được! (Ý bà nói đến giấy chứng nhận). Với lập luận chẳng tin ai ngoài chính mình, rau mình tự trồng, anh em nhà mình trồng yên tâm không bón thuốc, không can thiệp gì ăn vào người không lo sinh bệnh, mấy ngày bà lên chơi, chỗ rau hữu cơ của mẹ tôi bị dẹp sang một bên. Mẹ chồng tôi cũng không vừa khi lấy rau củ nhà trồng ra ép nước cho tôi uống!!! Mẹ tôi vừa bực mình vừa xót của, mặt nặng mày nhẹ suốt ngày.
Từ hôm đó, nhà tôi chất đầy rau củ. Rau bà nội đều đặn gửi lên. Rau bà ngoại đều đặn mua về. Ngặt nỗi mẹ tôi ở ngay đó, không thể nào làm được gì. Tôi đành nói khéo với chồng cho bớt rau của bà nội kẻo phí vì bà ngoại ở ngay trong nhà, đâu thể “xử” chỗ rau hữu cơ của bà.
Đến ngày tôi sinh con, rồi ở cữ với cả bà nội và bà ngoại cùng chung một nhà thì đúng là thảm họa. Bà nội bảo: “Cứ rau nhà trồng mới yên tâm con ạ. Rau mua ngoài ai biết họ làm thế nào, có thật thà không". Ngay lập tức bà ngoại phản pháo “Rau tự trồng bây giờ bón bằng phân xanh phân chuồng cũng có sạch sẽ gì đâu. Ô nhiễm ngay từ trong đất thì sao?” Lời qua tiếng lại, kết thúc lúc nào cũng là hai bà mặt nặng như chì ngồi hai góc.
Bực mình, chồng tôi vốn không can thiệp vụ này từ đầu đành lên tiếng “Hai mẹ có để cho vợ con nó nghỉ ngơi không. Nhà lúc nào cũng loạn lên vì mớ rau. Bây giờ bà nội nấu bữa trưa bà ngoại nấu bữa tối đi cho con nhờ!” Như mọi người nghĩ, buổi trưa chúng tôi được ăn rau quê và buổi tối là rau hữu cơ. Và cũng y rằng buổi trưa bà ngoại chỉ ăn thịt và buổi tối bà nội không thèm ăn rau. Rau nào cũng tốt nhưng ăn rau cái kiểu này thì chắc tôi stress ra mất thôi!
Đến khi tôi sinh con được tròn một tháng, bà nội có việc phải về quê, tôi mạnh dạn đề xuất luôn “Thôi mẹ còn có bố, còn nhà cửa vườn tược. Mẹ cứ về nghỉ ngơi rồi còn lo vườn tược rau củ cho con. Mẹ con ở với con cũng được. Rồi tháng sau mẹ lên thay ca cho mẹ con về lo việc nhà nhé!” May quá, hai bà đồng ý luôn mà không ý kiến gì. Từ lúc đó đến nay, một tháng ăn rau quê và một tháng ăn rau hữu cơ, trong nhà lúc nào cũng vui vẻ và mẹ con tôi luôn được ăn rau sạch mà không lo nhìn thái độ của hai bà mà gắp rau!
Theo Thúy/Dân Việt
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 22 giờ trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 1 ngày trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.