Mẹ chồng quá tuyệt vời nhưng con dâu vẫn ‘sống chết’ đòi ra ở riêng
Nhiều người quan niệm, sống chung với mẹ chồng sẽ vô cùng khó khăn nên tốt nhất là ở riêng. Tuy nhiên, có chuyện con dâu đòi ra ở riêng không hẳn vì mẹ chồng khó tính. Dưới đây là chia sẻ của một độc giả giấu tên, VietNamNet trân trọng đăng tải.
Khi nhắc đến mẹ chồng, nhiều người nghĩ ngay đến những câu chuyện muôn thuở về mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu nhưng tôi thì khác.
Mẹ chồng tôi thực sự là một người phụ nữ tuyệt vời vì bà quá yêu chiều các con. Nhưng chính sự yêu chiều quá mức của bà lại khiến tôi cảm thấy mình trở thành một người kém cỏi, không biết làm gì, là đứa trẻ mãi chưa lớn được.
Từ ngày bước chân về làm dâu, tôi chưa từng cảm thấy mình bị phân biệt đối xử hay phải chịu bất cứ áp lực nào từ mẹ chồng . Ngược lại, mẹ chồng lo cho tôi còn hơn cả mẹ đẻ. Mẹ yêu thương con trai và cưng chiều tôi như con gái bà.
Cuộc sống riêng tư khiến vợ chồng tôi trưởng thành hơn. Ảnh minh họa: FP
Mỗi sáng, trước khi đi làm, mẹ đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng cho hai vợ chồng còn làm cả cơm trưa cho chúng tôi mang đi. Tối chúng tôi về đến nhà, bàn ăn đã dọn sẵn, đồ đạc trong nhà luôn ngăn nắp, sạch sẽ.
Tôi chưa từng phải động tay vào bất cứ việc gì. Chồng tôi cũng vậy. Tôi không cần phải nấu cơm, không phải rửa bát, thậm chí còn không phải tự giặt quần áo. Về đến nhà, quần áo đã gấp gọn gàng để vào các ngăn tủ.
Nếu tôi cầm cái bát định rửa, mẹ sẽ chạy tới giành lấy: “Con cứ để đó, mẹ làm cho, đi làm mệt rồi, mẹ ở nhà chơi cả ngày, có các con về mẹ mới phải làm thôi”.
Chồng tôi là đàn ông nhưng không biết sửa một cái bóng đèn, không bao giờ phải làm công việc nặng nhọc vì đã có bố làm tất cả những điều đó.
Khi sinh con, tôi cũng không cần tự tay chăm sóc. Mỗi lần con khóc, tôi muốn dỗ dành, mẹ lại giành lấy: “Con cứ nghỉ đi, mẹ chăm cho”.
Mẹ lo lắng đến mức không yên tâm giao con cho tôi. Tôi hiểu mẹ thương cháu nhưng tôi cũng là mẹ của con mình. Tôi muốn tự mình học cách làm mẹ, chứ không phải một người mẹ được bao bọc kỹ đến mức chẳng thể tự lo cho con.
Tôi biết mẹ làm vậy vì yêu thương nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy không ổn.
Mẹ làm hết mọi việc để đảm bảo chúng tôi thoải mái nhưng cũng chính điều đó khiến chúng tôi mất đi trách nhiệm với chính cuộc sống của mình. Tôi dần nhận ra, nếu cứ thế này, tôi và chồng mãi mãi là những đứa trẻ không trưởng thành được.
Tôi bàn với chồng khi con được 3 tuổi sẽ ra ở riêng và chồng rất bất ngờ. Anh nghĩ tôi quá sung sướng khi làm dâu thì tại sao phải dọn ra ngoài ở riêng.
Chỉ khi tôi nói hết nước hết cái, phân tích đủ lẽ thì chồng mới xuôi và bảo tôi: “Em cứ thuyết phục bố mẹ đồng ý thì theo ý em”.
Khi tôi nói muốn ra ở riêng, mẹ chồng sốc nặng. Chính bố mẹ đẻ còn bảo tôi “sướng quá hóa rồ, mẹ chồng tốt thế mà còn muốn đi đâu”. Nhưng tôi biết và hiểu quyết định này không phải nông nổi, cũng không phải ngày một ngày hai.
Mẹ chồng tôi khóc rất nhiều. Chồng tôi cũng không vui nên cố thuyết phục: “Ở với bố mẹ có gì không tốt đâu, ra ngoài vất vả lắm. Em được mẹ đỡ đần quen rồi, liệu ra ngoài em có lo được không?”.
“Em không lo hết thì anh phải lo cùng em thôi”, tôi kiên quyết. Lúc đó, tôi không có đủ tiền mua nhà ngay nhưng sẵn sàng trả góp để bắt đầu cuộc sống mới.
Mẹ sốc và ốm suốt hai tháng. Tôi cũng không muốn việc này làm ảnh hưởng đến sức khỏe của mẹ. Mỗi ngày tôi tỉ tê một chút, cũng nói với bố chồng để ông khuyên mẹ. Tôi đã phải chờ mẹ khỏe lại mới dọn đi.
Tôi không muốn làm mẹ buồn, nhưng tôi biết đây là điều bắt buộc phải làm vì tôi, vì chồng.
3 năm trôi qua, mọi thứ dần thay đổi. Chồng tôi từ người quen được phục vụ, nay đã biết tự lo cho bản thân, biết nấu ăn, dọn dẹp, chăm con. Trước anh không bao giờ bế con, giờ anh chăm con nhoay nhoáy, cho con uống thuốc thành thạo hơn cả bà nội.
Khi mẹ chồng bệnh, anh tự tay nấu cháo, mua thuốc, đưa mẹ đi khám. Bố chồng ốm, anh cũng chủ động hỏi han, quan tâm. Mấy việc đàn ông có thể làm, anh đều tranh làm hết giúp bố.
Mẹ tôi bắt đầu nhận ra sự thay đổi ấy. Mẹ không còn buồn nhiều như trước, mà dần hiểu rằng việc để con cái tự lập không phải là đẩy chúng ra xa, mà là giúp chúng trưởng thành hơn.
Giờ đây, mỗi lần về thăm nhà, tôi cảm nhận được niềm vui thực sự trong ánh mắt mẹ. Mẹ không còn tất bật làm mọi thứ, mà đã học cách để con cái tự lo cho cuộc sống của mình. Và tôi biết, dù có ở đâu, tôi vẫn luôn yêu thương và biết ơn mẹ vô cùng.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 14 giờ trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.