Mới hơn 1 tháng mở quán ăn mà tôi đã muốn đóng cửa vì em chồng

| Tâm sự

Sáng nào cũng như sáng nào, đều đặn như vắt chanh, cả nhà em chồng đều kéo sang ăn ở quán của tôi nhưng không trả tiền.

Sau khi đi làm ở nhiều công ty khác nhau, tôi quyết định đầu tư buôn bán. Sau một thời gian đắn đo suy nghĩ, hỏi thăm ý kiến của gia đình 2 bên, tôi mở quán bán đồ ăn sáng ở trước cổng trường tiểu học. Vì không có mặt bằng nên tôi phải thuê mặt bằng của gia đình em chồng. Khi tôi nói ý định thuê mặt bằng, em chồng nhất quyết không lấy tiền mà còn khuyến khích tôi cứ mạnh dạn làm ăn, em ấy sẽ ủng hộ và giúp đỡ khi rảnh rỗi. Nhận được sự động viên của em ấy, tôi mừng lắm và càng có động lực để tiến hành.

Hiện tại, tôi mở quán được hơn 1 tháng và cảm thấy mâu thuẫn, khó chịu về em chồng. Từ ngày đầu tiên, vợ chồng con cái em ấy đã hiên ngang ngồi ăn, lúc nào cũng bảo tôi thêm thịt, thêm tôm, thêm trứng. Ăn rồi đứng dậy bỏ đi chứ không dọn dẹp giúp, cũng không trả tiền ăn. Tính ra, mỗi sáng, gia đình em chồng gồm 4 người ăn cũng hơn 150 nghìn.

Tôi than thở với chồng, anh nói tôi nên bao dung một chút vì mặt bằng này là nhà của em ấy. Em đã tạo điều kiện cho vợ chồng tôi làm ăn thì mấy bát phở, tô bún có thấm thía gì đâu. Hơn nữa, chẳng lẽ lại đi lấy tiền của người nhà, làm thế thì hàng xóm xung quanh sẽ cười chê. Ngẫm chồng nói cũng có lí nên thôi, tôi bấm bụng im lặng cho qua.

Nhưng ngày nào cũng đều đặn như vắt chanh, gia đình em chồng đều ăn sáng ở quán của tôi không trả tiền. Thử hỏi như vậy thì tôi còn lời lãi được bao nhiêu nữa. Nói thì nói không được, ấm ức quá thì tôi cau có. Em chồng thấy tôi nhăn nhó thì mỉa mai hỏi có phải tôi tiếc người nhà? Hỏi như vậy nhưng em ấy vẫn đưa cả nhà tới ăn như không có gì xảy ra.

Cuối tháng, tôi nhẩm tính, tiền ăn của gia đình em chồng đã hơn 4 triệu, gần bằng số tiền thuê mặt bằng. Tôi tức tối nói với chồng thì anh cho rằng tôi tính toán chi li với người nhà. Không tìm được sự đồng cảm từ chồng càng khiến tôi chán nản hơn.

Giờ tôi chẳng biết phải làm sao cho ổn thỏa nữa, hay tôi chuyển chỗ khác để bán, chấp nhận mất tiền thuê mặt bằng. Tôi chỉ sợ em chồng vẫn tiếp tục "đu bám" để "ăn chực" kiểu này tôi vừa mất tiền, vừa mang tiếng được em chồng cho mượn mặt bằng kinh doanh. Thà đi thuê mà được thoải mái còn hơn.

Ý kiến của bạn
Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Hơn 3 năm hôn nhân, cô luôn nghĩ mình may mắn khi có một người chồng yêu thương và người mẹ chồng hiền lành, tâm lý. Cho đến một ngày, từ một câu chuyện tưởng như vô tình, cô bất ngờ biết được bí mật mà mẹ chồng đã giấu kín hơn 10 năm. Đó cũng là lúc cô nhận ra người chồng của mình có một phần quá khứ mà cô chưa từng được biết.

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.