Mối tình giữa kẻ trộm và người bắt trộm
Mối tình vụng trộm này đã dẫn đến một vụ án bi hài đến mức khó tưởng tượng.
![]() |
|
Ông Nguyễn bị bắt trói và ngồi trên bộ bàn ghế này viết tường trình vì quan hệ bất chính. |
- Tiện xe, bác cho em đi nhờ ra chợ mua ít đồ đạc?
Ông Nguyễn đồng ý. Trên đường đi, phần vì do đường cấp xã còn xấu nên khá xóc khiến cô Thắm thỉnh thoảng lại bị đẩy dúi về phía ông, phần thì hình như cô Thắm không e ngại cứ ngồi sát vào ông vậy. Một cảm giác nóng hổi, chếnh choáng len vào người ông Nguyễn làm ông thầm ao ước đoạn đường dài thêm ra. Lúc này cô Thắm mạnh bạo hơn, hai tay ôm nhẹ người ông Nguyễn, thỏ thẻ:
- Bác đúng là đàn ông vừa to vừa khỏe. Chả bù cho lão chồng em làm rẫy không được, làm chồng cũng không xong. Ước gì bác giúp em được hạnh phúc một lần.
- Thôi, em bạc phước, số phận của em nó vô duyên nên em phải chịu, bác khỏi phải suy nghĩ gì nhiều. Chỉ tiếc cho bác cả đời chiu chắt với vợ con, chẳng dám hưởng thụ. Chị nhà thật có phước quá!
- Phước đức gì đâu em. Anh cũng chỉ là một con người, đâu phải thần thánh.
- Không thần thánh thì sợ gì nào? Với lại, em từng hứa sẽ đền ơn anh (Thắm đã đổi cách xưng hô) vụ “ghé thăm” vườn su hào... Nếu anh từ chối, mất quyền lợi ráng chịu, sau này đừng ân hận - Thắm tiếp tục ỡm ờ, vừa thử tài quyến rũ của mình vừa bộc lộ bản năng của người đàn bà mạnh mẽ.
- Vụ su hào em nhắc làm gì. Anh không đòi em phải trả nợ đâu. Có chăng là tình cảm đôi ta thôi. Nhưng nãy giờ anh chở em đi, lỡ có người thấy. Thôi em vào chợ mua sắm, anh đi công chuyện, anh sẽ nhớ lời đề nghị của em.
Ông Nguyễn đã không còn phân vân điều gì nữa. Dù rất muốn “đi ngang về tắt” với cô Thắm sáng hôm ấy nhưng ông đành chờ cơ hội khác, sắp đặt kỹ càng hơn. Chợ trung tâm huyện đã ở trước mặt, ông Nguyễn miễn cưỡng dừng xe để Thắm bước xuống.
Vì hai nhà ở sát nhau nên họ nhiều lần giáp mặt, song trong ý thức của ông Nguyễn thì cô Thắm này chẳng hề có ấn tượng gì tốt đẹp với ông cả. Thậm chí mỗi lần hàng xóm có chuyện không vừa ý, vợ con ông kể lể, càm ràm những việc nhỏ mọn của cô Thắm, ông không nói gì nhưng nghĩ thấy cũng bực. Chẳng qua chỉ là vợ chồng cô ấy đáng tuổi con cháu nên nhà ông không muốn đôi co qua lại. Như cái vụ ông mua một máy phát điện nhỏ rồi dẫn nước từ trên núi xuống chạy máy. Đường ống dẫn nước này chạy nhờ qua vườn nhà Thắm. Cô ta lại tỏ ra ganh tị nên đã nhiều lần lấy đá chèn ngang đường ống khiến nước tắc, điện trong nhà ông cũng tắt luôn. Các con ông Nguyễn phải ra giải tỏa, cãi nhau với Thắm một trận. Mỗi lần như vậy, chỉ khi ông Nguyễn lên tiếng, Thắm mới thôi. Gần đây chuyện này lại lặp lại, cụ thể là sau lần cả hai đi chợ chung về. Lần này Thắm làm (chẹn ống nước) vì mục đích khác. Bởi vậy có lần vào buổi tối, Thắm lén làm điều xấu khiến những đứa con ông Nguyễn đang xem tivi bị cúp điện đã giận dữ muốn ra cãi nhau. Ông Nguyễn cản lại: “Để cha ra”.
Ông Nguyễn đi ra vườn, Thắm đã chờ sẵn, miệng dẩu lên nhõng nhẽo:
- Có nhiều cách mà. Đâu cứ nhất thiết em phải phá ống nước.
Thắm ngả đầu vào vai ông. Cuộc tình vụng trộm của họ được bắt đầu như thế...
Tình cảm leo thang
Sau lần vụng trộm đầu tiên, ông Nguyễn thường xuyên nghĩ đến Thắm và quên phắt bà vợ cùng lứa tuổi vẫn kề bên. Từ nhà đến cơ quan làm việc hay lên nương rẫy, ông Nguyễn thấy mọi ngả đường như nở hoa trước mặt. Cuộc sống sao bỗng vui tươi, rộn ràng quá đỗi làm ông trẻ ra mấy tuổi. Cô Thắm mỗi đêm về thì quay bên nọ, trở mình bên kia rất khó ngủ. Có đêm, cô bực mình ôm gối sang ngủ với con, chẳng muốn gần anh chồng ốm đang khò khò say giấc. Những âm mưu toan tính làm sao để họ có dịp được ở bên nhau một đêm trọn vẹn, đích thực cứ lớn dần. Ông Nguyễn có một cái rẫy khá rộng, cách nhà khoảng ba cây số. Khác với trước đây, ông thường thoái thác việc nhà cho vợ con vì bận công việc chính quyền. Nhưng gần đây, ông chợt nghĩ đến cái rẫy với tất cả sự háo hức: đó thật là nơi lý tưởng làm chốn hò hẹn của hai người. Cả hai sẽ tha hồ tâm sự mà không lo bị phát hiện.
