Nằm viện vì bệnh nặng hơn 1 tháng, mẹ chồng chẳng một lần thăm hỏi

| Tâm sự

Tôi tựa vào cửa, mắt mờ, tai như ù đi. Tôi định mở cửa vào nhà mà chẳng đủ can đảm. Giờ tôi biết phải làm sao đây?

Tôi với chồng học cùng lớp đại học, chúng tôi đến từ 2 tỉnh khác nhau. Gắn bó với nhau được 3 năm chúng tôi mới tổ chức đám cưới. Thấm thoắt đã 10 năm kể từ ngày chúng tôi đã về một nhà. 10 năm đó, tôi sinh liền 3 cô con gái đáng yêu, biết nghe lời. 10 năm đó, tôi chẳng mấy khi được sống cho bản thân mình và cũng chỉ có thể trở về thăm bố mẹ đẻ vài lần mà thôi. Nhưng có lẽ chẳng phải riêng tôi, phụ nữ ai cũng vậy.

Mấy tuần nay, tôi ho nhiều, sốt cao. Tôi tự mua thuốc ở hiệu thuốc uống nhưng không khỏi. Tôi nghĩ chắc do thời tiết nóng bức, lại làm việc quá áp lực nên tôi đổ bệnh. Tôi chủ quan nghĩ chẳng có gì nghiêm trọng nhưng sau 1 tuần các triệu chứng chẳng hề thuyên giảm. Đi khám tôi điếng người khi bác sỹ yêu cầu nhập viện gấp vì viêm phổi.


Ảnh: Shutterstock.

Ảnh: Shutterstock.

Trong thời gian tôi nằm viện, chồng tôi vừa đi làm, vừa lo lắng cho các con vừa chăm sóc tôi trong bệnh viện. Khoảng thời gian đó, tôi thấy anh gầy đi nhiều. Nhìn thấy làn da sạm đen, nếp nhăn xô đi xô lại trên gương mặt chồng, tôi thương anh vô cùng.

Tôi với chồng thống nhất sẽ không nói với mọi người về bệnh tình của tôi vì không muốn cả nhà lo lắng. Tuy nhiên, tôi đã nằm viện 2 tuần mà bệnh chẳng đỡ, sợ một mình chồng chẳng lo được cho cả nhà nên tôi gọi cho mẹ chồng nhờ bà chăm sóc các cháu giúp chúng tôi.

Thế nhưng, từ khi mẹ chồng tôi lên Hà Nội, chẳng một lần nào bà thèm ngó ngàng tới con dâu, thậm chí cả một cuộc điện thoại cũng chẳng có. Nếu không phải vì tôi gọi về hỏi thăm tình hình, thì tuyệt nhiên bà chẳng liên lạc. Điều đó khiến tôi cũng chạnh lòng.

Tôi không giận mẹ chồng, chỉ cảm thấy buồn tủi. Sau khi cưới, mối quan hệ của tôi với nhà chồng khá hòa thuận. Tôi tuy không được xinh đẹp, giàu sang nhưng tính cũng cẩn thận, hay lam hay làm. Tuy nhiên, tất cả thay đổi từ khi tôi sinh đứa con gái đầu, con gái sau và rồi con gái út. Thời điểm đó, mẹ chồng tôi đã khuyên tôi đi canh trứng, đi xem bói, đi thắp hương ở nhiều nơi nhưng tôi vẫn không thể sinh được một đứa con trai như nhà chồng mong ước. Bà thường nói bóng nói gió nhắc nhở chuyện tôi sinh con trai khiến lòng tôi quặn thắt.

“Nhà bà Hải sướng thế, con dâu đẻ liền 2 thằng con trai dễ như không”.

“Thời buổi này mà không có đứa con trai thì làm bao nhiêu cũng chả có ích gì, đến chết chẳng có ai hương khói”. Mỗi lần nghe vậy tôi luôn cảm thấy bị tổn thương nhưng chưa bao giờ dám nói với chồng vì tôi biết anh cũng có nỗi khổ của riêng mình.

Sau hơn 1 tháng điều trị, cuối cùng bệnh tình của tôi đã thuyên giảm, bác sỹ cho phép tôi xuất viện để tiếp tục theo dõi, điều trị tại nhà. Hôm đó, tôi tự bắt xe taxi mà không nói cho chồng biết. Vừa xách túi đồ vào nhà, tôi nghe thấy mẹ tôi đang to tiếng với chồng tôi trong sân.

“Tao việc gì phải vào chăm vợ mày. Tao vào viện chăm thì ai lo cho 3 con vịt nhà mày đây? Ngày xưa tao bảo lấy cái Ngân ở làng bên thì giờ 2 đứa con trai rồi. Giờ mày phải nghe mẹ, đi sang làng bên có người đàn bà lỡ dở đó, gửi lấy đứa con. Mẹ nói chuyện với người ta rồi. Chứ vợ mày ốm như thế, dùng nhiều thuốc thế chẳng biết sau có đẻ được nữa không, trông mong được gì”, mẹ chồng tôi nói.

“Mẹ nói gì thế, Thu nó vẫn là vợ đường đường chính chính của con. Con không làm thế được”, chồng tôi nói.

Tôi tựa vào cửa, mắt mờ, tai như ù đi. Tôi định mở cửa vào nhà mà chẳng đủ can đảm. Giờ tôi biết phải làm sao bây giờ?

Theo Dân Việt

Ý kiến của bạn
Tags:
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.