Ngán ngẩm cảnh con riêng chia rẽ bố và vợ hai
Dù biết con gái anh không ưa gì mình nhưng tôi vẫn nhất định lấy anh. Và giờ tôi đang phải gánh hậu quả bởi quyết định đó.
Suốt thời gian học cấp 3 và đại học, mẹ tôi luôn luôn nhồi vào đầu tôi tư tưởng “yêu ai thì yêu, nhưng nhất định phải tránh những người có gia đình ra”. Mỗi lần mẹ nói vậy, tôi chỉ đơn giản đáp “con biết rồi, mẹ không phải lo”, bởi tôi luôn tin rằng mình sẽ không bao giờ gặp phải sai lầm đó. Nhưng sự đời có ai biết trước được ngày mai, điều mẹ cấm tôi lại vi phạm, tôi yêu và muốn kết hôn với người đàn ông đã có một đứa con riêng.
Anh hơn tôi 7 tuổi, có một sự nghiệp ổn định nhưng đã từng thất bại trong hôn nhân, hiện đang làm cha của một cô bé 6 tuổi tên Min. Hai người biết nhau khi anh chuyển đến làm trợ lí giám đốc tại công ty tôi, rồi qua nhiều lần chuyện trò và gặp gỡ, chúng tôi nhận ra tình cảm của nhau. Điều làm tôi phân vân khi đến với anh đó là Min, mỗi lần gặp mặt, cô bé luôn tỏ thái độ khó chịu, cháu biểu lộ sự chán ghét ngay trên khuôn mặt. Không hiểu sao, tôi rất sợ nhìn vào đôi mắt của Min, nó luôn ẩn chứa sự thù ghét trong đó.
Khi anh cầu hôn, tôi vẫn e ngại chuyện của Min, tôi không tự tin rằng mình có thể làm tốt trách nhiệm khi phải nuôi con của chồng. Nhưng chính nhờ tình cảm chân thật và tấm lòng của anh đã khiến tôi vượt qua mọi vướng vắc và gật đầu đồng ý.
Ngày tôi thông báo với bố mẹ, họ “nhảy dựng” lên nhất quyết không đồng ý. Họ phản đối cũng đúng thôi, ai lại muốn cô con gái vừa có sắc vừa có tài kết hôn với người có khuyết điểm lớn như vậy. Bố mẹ lo lắng tôi sẽ phải chịu thiệt thòi và vất vả trước đứa con gái ngỗ ngược và bướng bỉnh của anh. Nhưng vì tôi hứa rằng mình sẽ sống tốt nên bố mẹ đành miễn cưỡng gả con gái đi. Và thế là anh và tôi lấy nhau, tôi nghiễm nhiên có một cô con gái 5 tuổi.
Sau khi kết hôn, biết tôi chịu thiệt thòi nên anh chăm lo và quan tâm tôi rất tận tình, điều đó khiến tôi hạnh phúc. Nhưng niềm vui của tôi không kéo dài được bao lâu, bởi cô con gái anh luôn luôn gây khó dễ cho tôi, cô bé không hề có thái độ hợp tác với tôi trong bất cứ trường hợp nào.

Cô con gái anh luôn luôn gây khó dễ cho tôi, cô bé không hề có thái độ hợp tác với tôi trong bất cứ trường hợp nào (Ảnh minh họa)
Trước khi lấy anh, tôi đã biết trước Min không ưa mình, nhưng tôi cố gắng chịu đựng vì nghĩ rằng sau này về ở chung một nhà thì mọi chuyện sẽ khác. Nhưng đáp án mà tôi nhận được hoàn toàn không như tôi nghĩ. Tôi càng muốn gần con bé thì nó lại càng muốn đẩy tôi ra xa hơn, con bé luôn luôn tìm mọi cách để đối đầu với tôi. Con bé giúp tôi nhận ra rằng việc nuôi con của chồng khó khăn đến mức nào.
Min “thiết lập” lệnh cấm với tôi, không cho tôi tự ý động vào đồ, chưa được sự cho phép thì tôi không được bước vào phòng nó. Có lần tôi vi phạm luật cấm, giúp con dọn dẹp phòng thì nó đã nổi cáu với tôi. Điều đáng buồn là khi thấy Min hỗn như vậy, chồng đã quay ra mắng con, khiến nó phải tuyên bố thẳng thừng với tôi rằng: “Con chỉ có một mẹ, cô đừng mong được làm mẹ của con”.
Con bé luôn tỏ thái độ khó chịu khi nhìn thấy anh quan tâm đến tôi, nếu không có việc gì làm khó tôi, con bé sẽ tìm mọi cách để hạn chế ở cùng một chỗ với tôi. Tôi nấu món gì con bé cũng chê rồi nói chen vào “món này, món kia ngày xưa mẹ nấu rất ngon”. Nó luôn cố gắng tạo một khoảng cách nhất định với tôi.
Tôi mua quần áo cho Min thì con bé nhất định không chịu nhận, con không thích đã đành còn vứt nó xuống đất. Chắc do cơn giận của tôi tích tụ lâu ngày nên khi thấy Min làm như vậy, tôi đã đánh con vài cái, đây là lần đầu tiên tôi đánh nó và việc này khiến mối quan hệ mẹ kế con chồng ngày càng đi vào ngõ cụt. Mọi chuyện sau này của tôi và Min càng khó khăn hơn, tôi không thể nào điều khiển được con bé, nó luôn làm những việc khiến tôi muốn phát điên.
Trong bữa ăn, tôi muốn gắp thức ăn cho Min, con bé không cần nghĩ ngợi gì lập tức gạt phắt tay tôi, hành động này của con nhanh chóng khiến bữa ăn trở nên u ám. Con bé luôn luôn bày bộn mọi thứ linh tinh ra nhà, và người phải dọn lại là tôi, tôi chỉ cần quát mắng nó vài câu là nó lại chạy đi mách bố. Chồng vốn là một người biết lí lẽ và có phần nóng tính, nên trước những hành động của Min, anh phạt rất nghiêm.
Tôi nhớ có lần, cô giáo chủ nhiệm có gọi điện thông báo cho gia đình là Min đi học có đánh nhau, điều này khiến chồng rất tức giận. Anh hỏi mà con bé không chịu nói nên đã đánh con mấy cái. Sau khi bị đánh, con bé khóc và chạy về đóng phòng, nhưng điều đáng nói là trước khi về phòng Min đã giương mắt nhìn thẳng tôi và “tuyên án” tôi chính là người cướp đi bố con bé, khiến bố không còn thương nó như trước, nó bị đánh là vì tôi.
Tôi đứng bất động khi nghe lời tuyên án của Min, tôi không biết mình đã làm sai điều gì để con bé ghét đến vậy, tôi không hề ghét bỏ hay đối xử với nó không tốt. Từ trước khi lấy anh cho đến bây giờ, tôi đã phải nỗ lực rất nhiều với mong muốn thu ngắn khoảng cách giữa mẹ kế con chồng. Nhưng bức tường thành Min dựng lên quá kiên cố, tôi không thể nào vượt qua được.
Chính vì chuyện của Min mà vợ chồng tôi cũng không thoải mái, trong lòng mỗi người dường như đang hiện lên một chút tội lỗi. Tôi buồn khi nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi và đầy suy tư của anh. Và tôi cũng buồn cho chính số phận của mình, tôi chưa dám nói với bố mẹ tình hình của mình, vì tôi sợ họ lo lắng. Giờ tôi đang tự nói rằng có lẽ nào mình đã thực sự sai khi lựa chọn bước chân vào căn nhà này. Đâu đó trong đầu tôi suy nghĩ về một kết thúc không có hậu cho cuộc hôn nhân này.
Theo Tâm sự của độc giả minhthuy....@... (Khám phá)
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.