Ngao ngán vì cô nàng luỵ tình đến phạm tội
Người dự khán ngao ngán lắc đầu vì ai cũng thấy rõ, người đàn ông mà bị cáo đang bảo vệ là một kẻ chẳng ra gì.
Trước toà, người đàn bà tên Nguyễn Thị Minh Tâm (*) (Sóc Trăng) nhận hết tội lỗi về mình. Người dự khán ngao ngán lắc đầu vì ai cũng thấy rõ, người đàn ông mà bị cáo đang bảo vệ là một kẻ chẳng ra gì, chỉ có bị cáo, vì quá mê muội nên dốc lòng bảo vệ hắn mà thôi.
Trao duyên nhầm kẻ ăn bám vợ
Quê Sóc Trăng, nghề cắt lúa mướn, đó chính là lý lịch trích ngang của Minh Tâm mười năm về trước. Mẹ mất, cha đi bước nữa, đời sống cơ cực, Tâm trôi dạt lên Bình Dương làm công nhân cho một công ty giày. Bản thân là một người giàu tình cảm, yếu đuối, Tâm dễ dàng ngả vào tay một anh công nhân cùng dãy phòng trọ, rồi cuộc tình kết thúc chóng vánh khi anh này bị cha mẹ gọi về quê lấy vợ.
Người bạn thân trọ cùng phòng hết lời khuyên can, vì nghe nhiều tiếng xấu về tư cách của Hoàng: Trai gái, cờ bạc... nhưng Tâm một mực không tin. Cô bị những lời đường mật và tình yêu khiến cho mê muội, với cô, Hoàng là người đàn ông tuyệt vời nhất.
Dãy nhà trọ ông ta cũng chỉ có quyền quản lý, thu tiền, cuối tháng nộp về cho vợ. Hoàng còn là dân "nghiện" cá độ bóng đá . Trước đây ông ta đã một lần nợ tiền cá độ lên đến hàng trăm triệu, vợ ông è cổ ra trả nợ với lời hăm doạ: Nếu còn cá độ nữa thì ra đường mà ở.
Mối quan hệ của họ kéo dài hơn năm trời, lúc này, Hoàng rơi vào bế tắc do tiếp tục cá độ và bị thua độ, số tiền nợ lên đến gần 300 triệu. Lần này, Hoàng biết sẽ không ngửa tay xin vợ được nữa, viễn cảnh không mấy tốt đẹp giữa một bên là bị giang hồ truy đuổi đòi nợ, một bên là bị vợ bỏ, đuổi ra đường, không nghề ngỗng, nhà cửa khiến Hoàng đứng ngồi không yên, không còn quan tâm o bế Tâm như trước.
Mù quáng phạm tội vì tình
Số tiền Tâm đưa quá nhỏ bé so với món nợ của Hoàng. Cuối cùng, Hoàng nghĩ ra một cách để có tiền trả nợ. Biết nhà vợ mình rất giàu, con cái ở riêng chỉ có hai ông bà già sống trong một căn nhà khang trang cách nhà vợ chồng Hoàng 3 cây số, và đang tìm người làm, Hoàng nảy sinh ra ý định chiếm đoạt tiền của cha mẹ vợ. Hoàng bàn với Tâm xin vào nhà cha mẹ vợ mình để làm osin, rồi nhân cơ hội sơ hở để trộm số nữ trang mà Hoàng biết bà thường cất giấu trong phòng.
Ban đầu, Tâm hốt hoảng từ chối, nhưng dần dà Hoàng đã thuyết phục được Tâm với lý lẽ: "Hai ông bà giàu lắm, số vàng mất không là bao. Lấy được rồi, trả nợ còn dư anh sẽ ly dị vợ, hai đứa về quê em làm ăn sinh sống".
Sau đó, Hoàng nhờ người quen giới thiệu Tâm với ba mẹ vợ. Với vẻ mặt sáng sủa, hiền lành, Tâm nhanh chóng được hai ông bà đồng ý nhận vào làm người giúp việc mà không hỏi đến chứng minh nhân dân. Tâm tự xưng tên là Thu. Làm một thời gian, hai ông bà cụ khá tin tưởng, giao cho Tâm chìa khoá nhà và trông coi nhà cửa mỗi lúc ông bà lên Sài Gòn thăm con hoặc đi du lịch.
Trước toà, Tâm khăng khăng cho rằng mình không quen biết Hoàng, Hoàng là người vô tội mà bị oan. Tuy nhiên, khi các nhân chứng xác nhận mối quan hệ của Tâm và Hoàng trước khi Tâm vào làm người ở cho cha mẹ vợ Hoàng, thì Tâm tiếp tục quay sang nhận tất cả tội lỗi về phần mình. Cô khẳng định mình chỉ nhờ Hoàng giới thiệu để làm ô sin cho gia đình cha mẹ vợ ông ta, việc trộm cắp là do nhất thời nảy sinh lòng tham khi tình cờ thấy bà cụ mở hộp vàng ra, chứ không hề có bàn bạc trước gì với Hoàng cả.
Dự phiên tòa người thì tội nghiệp cho Tâm nhẹ dạ, trao duyên nhầm kẻ không ra gì, đến khi đối mặt với tù tội mà vẫn chưa tỉnh mộng. Người thì trách, Tâm mù quáng và cả tham lam, mới đưa cuộc đời mình đến bước đường này, rồi đánh mất cả tuổi xuân trong lao tù. Không biết, quãng thời gian thụ án có giúp Tâm nhìn nhận thấu đáo phải trái để mà tỉnh ngộ, sau này làm lại cuộc đời?