Ngày nào cũng xây xẩm mặt mày muốn ói mửa vì mùi nước hoa nồng nặc của đồng nghiệp
Xịn hay không thì tôi không biết nhưng cái gì quá nó cũng không tốt!
Mẹ tôi sinh ra tôi với một chiếc mũi thính đến mức nhiều khi tôi nghĩ mũi mình có khi thính ngang ngửa với mấy bé cún nghiệp vụ. Mà cũng bởi vì quá thính nên tôi hay bị kích ứng mũi thậm chí là viêm mũi dị ứng. Tôi cũng đến khổ đến sở với chiếc mũi này nhưng cũng chẳng biết làm sao được.
Thường thì đi ra khỏi nhà là tôi phải đeo khẩu trang ngay rồi, sợ lây bệnh thì ít mà để bảo vệ cái mũi thì nhiều.
Thật ra sống với chiếc mũi này có nhiều cái lợi ví dụ như mẹ tôi cứ quên khóa bình ga một cái thôi là tôi đã phát hiện ra rồi. Có lần nhà bên cạnh là cháy quần áo tôi cũng ngửi ra ngay và nhắc bác hàng xóm đang mải buôn với mẹ mình không thì chắc cháy to rồi.
Nhưng không phải là nó không mang lại phiền toái cho tôi. Nhất là khi sống trong một tập thể nhiều khi nó khiến tôi vừa bực mình vừa không biết phải làm sao.
Công ty tôi đang làm việc là một công ty rất nhiều nhân sự trẻ tuổi. Thật ra làm trong môi trường này cũng rất hay với tôi nhưng có lẽ tại tôi khá là có tuổi rồi, U40 rồi còn đâu nên cũng có những cái rất khó đều hài hòa được.
Dạo này do một số phòng đang phải sửa nên các nhân sự các phòng khác nhau sẽ phải ngồi chung với nhau. Và drama đầu tiên trong cuộc sống văn phòng công sở của tôi bắt đầu từ đây.
Một bé đồng nghiệp khá trẻ sẽ ngồi nhờ ở phòng của tôi, cùng dãy bàn với tôi, tôi ngồi đầu dãy, bé kia ngồi cuối dãy. Hình như con bé ấy tên là Oanh, tôi không mấy khi nói chuyện nhưng thi thoảng thấy những người khác gọi như vậy.
Oanh xinh xắn, nghe nói là con nhà khá giả, đang thuê chung cư cao cấp ở ngay đối diện công ty tôi, nghe đâu tiền thuê mỗi tháng còn cao hơn cả lương của ối người trong công ty tôi.
Oanh khá là điệu và coi trọng ngoại hình, từ ngày Oanh sang chỗ tôi ngồi nhờ, tôi chưa hôm nào thấy cô bé đó mặc quần áo trùng nhau cả. Mặt mũi tóc tai cũng được chỉn chu rất đàng hoàng. Lắm khi tôi nghĩ bản thân sáng dậy chỉ chọn đồ và trang điểm nhẹ nhàng thôi đã mất thời gian lắm rồi, không hiểu mấy bé trẻ trẻ đồng nghiệp của mình lấy đâu ra động lực mà ngày nào cũng dậy sớm để trang điểm kỹ lưỡng, làm tóc cầu kỳ như vậy.
Nhưng tất cả những cái đó với tôi không có vấn đề gì hết. Con gái mà, người ta có quyền làm đẹp và chẳng làm ảnh hưởng gì đến ai hết. Tôi thật sự không phải đứa hay soi mói rồi tị nạnh móc mỉa người khác. Vấn đề nằm ở chỗ khác.
Oanh xịt nước hoa quá nhiều!
Tôi nghĩ đến mùi nước hoa ấy thôi bây giờ vẫn có cảm giác lợm họng mắc ói. Không phải tại mùi nước hoa không thơm mà vì nó quá thơm nên tôi không thể chịu nổi.
Bây giờ thậm chí cái Oanh nó chỉ cần đi đến thang máy thôi là tôi đã phát hiện ra nó đi làm rồi vì từ khoảng cách xa như vậy tôi đã ngửi thấy mùi nước hoa ấy.
Không biết buổi sáng trước khi đi làm Oanh đã mất bao nhiêu thời gian để xịt nước hoa mà tôi luôn có cảm giác con bé nó đẫm mình trong nước mua của nó. Chắc một chai nước hoa nó chỉ dùng một tuần là hết quá!
Kinh hoàng hơn là cứ đến đầu giờ chiều, nó sẽ dặm lại nước hoa thêm một lần. Thậm chí trước khi đi về là thêm một lần nữa. Cái cảm giác những phân tử nước hoa bay nhanh chóng về phía chiếc mũi khổ sở của tôi khiến tôi như muốn chết đi sống lại.
Ban đầu tôi chỉ hơi kích ứng mũi một chút, về sau thì viêm mũi nặng đến mức tôi không thở được nên cũng chẳng ngửi thấy mùi nữa.
Nhưng cứ sắp khỏi thì tôi lại ngửi thấy mùi nước hoa của Oanh, ngửi xong mũi lại phát bệnh. Nó cứ luẩn quẩn như vậy đến mức sức khỏe lẫn tinh thần của tôi bị tra tấn đến kiệt quệ.
Có những lúc tôi còn nghỉ cả đến mức vài lần tôi định xin nghỉ việc với lý do không thể sống nổi với mùi nước hoa của đồng nghiệp. Chứ ngày nào cũng ngạt mũi, khó thở, nôn ói với mùi nước hoa thế này tôi không chịu nổi mất.
Đỉnh điểm là mấy chị em xung quanh cũng kêu ca phàn nàn trong nhóm chung về chuyện cái Oanh nó xịt nước hoa nồng nặc quá.
Cuối cũng, loanh quanh thế nào tôi quyết định nhắn tin thẳng thắn với Oanh, nhắc nhở nó hạn chế xịt nước hoa.
Ai ngờ, tin nhắn trả lời của nó là cả công ty có ai kêu đâu, sao có mỗi mình chị kêu. Rồi ngày hôm sau vẫn y xì như cũ thậm chí còn cố tình xịt nhiều hơn thì phải.
Nói thật là tôi bất lực rồi, tôi đến phải nghỉ việc thôi!
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 2 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.