Người đàn bà tù tội & nỗi khát khao làm mẹ
Cuộc đời xô đẩy khiến Lan từ một người vợ hạnh phúc trở nên tay trắng.
![]() |
|
Lan khóc khi nghĩ tới tương lai của mình |
Dù rất nhỏ nhoi song ước muốn có con không phải đều đến với tất cả những ai là phụ nữ. Với Đào Thị Lan, sinh năm 1973, phạm nhân đang cải tạo vì tội môi giới mại dâm thì khao khát ấy càng xa vời bởi chị ta đang phải chịu hình phạt 8 năm tù, lúc mãn hạn thì tuổi đã xế chiều.
“Ngày bán hàng ở chợ Đông Kinh, đã có lúc em nghĩ tới chuyện lập gia đình nhưng rồi cứ nấn ná mãi thành ra giờ đây dở dang hết cả”, Lan bộc bạch. Có nhan sắc, đã có vài người đàn ông đến tán tỉnh nhưng nỗi mặc cảm chồng chết vì “ết” rồi những tháng ngày hãi hùng sống với kẻ nghiện khiến Lan không đủ can đảm bước ra khỏi sự ám ảnh. Cô chỉ nghĩ tới chuyện kiếm tiền, có chút vốn rồi quay về quê hương để đầu tư chăn nuôi. Nhưng khi vào tù, tối tối nghe chị em cùng buồng kể về gia đình mình và những lo toan đời thường của họ về chồng con đã khiến Lan trở lại với ước muốn con cái ngày nào. “Em bị kết án 8 năm tù, đến lúc ra trại cũng gần 50 tuổi rồi, làm sao còn kịp có cơ hội lấy chồng, sinh con”, Lan trầm tư, đôi mắt nâu chợt sẫm lại rồi những giọt nước mắt muộn mằn thi nhau rơi xuống.
Từ ngày Lan bỏ nhà đi rồi bị bắt về tội môi giới, chứa chấp mại dâm, bố mẹ cô vì đau buồn đã qua đời sau một thời gian đổ bệnh. Nghe em gái vào thăm kể lại, Lan cảm thấy trong lòng như xát muối.
Thông cảm với hoàn cảnh của Lan nên sau khi có án, cô được Ban giám thị trại tạm giam Công an tỉnh Lạng Sơn đồng ý cho cải tạo ngay tại trại để người thân có điều kiện thăm nuôi và đó là một đặc ân lớn, giúp cô khuây khỏa. Đã rất nhiều đêm, Lan trằn trọc không ngủ được rồi ứa hai hàng lệ mỗi khi trong buồng có ai đó đem chuyện gia đình, con cái ra khoe. Nhất là những khi đang chập chờn trong giấc ngủ mơ màng, chợt nghe tiếng trẻ con khóc là coi như cả đêm đó Lan không tài nào chợp mắt nổi.
Quá khứ, hiện tại cứ đan xen nhau làm người đàn bà từng một thời xuân sắc cảm thấy tiếc nuối. Không còn làn da sáng bóng ngày nào, mái tóc óng mượt đã bắt đầu cứng và xơ xác, Lan bỗng thấy sợ khi nghĩ tới ngày được đoàn tụ với gia đình. 8 năm không phải là dài nhưng với Lan nó là một khoảng thời gian đáng sợ khiến cô luôn phải nghĩ, day dứt và nuối tiếc. Rồi Lan lại lo lắng, không biết ngày trở về, với lý lịch là kẻ tù tội, không biết có người đàn ông nào đủ dũng cảm để cùng cô xây dựng mái ấm gia đình. Liệu có người nào dám bước qua sự dị nghị của dư luận để cưới cô, một phụ nữ từng là vợ một con nghiện dính AIDS… Lan biết là rất khó và dù cô có khao khát một tiếng gọi mẹ bao nhiêu chăng nữa thì liệu có ai dám trao vào tay cô một đứa trẻ khi biết trước khi đi tù, cô từng đứng đường bán dâm… nghĩ đến cảnh về già đơn chiếc, muốn có một mụn con để sau này dựa dẫm mà chưa chắc đã có cơ hội, Lan lại thấy tiếc cho mình. Giá như ngày chồng mất, cô không bỏ đi và đừng lạc bước lên biên giới, sống kiếp bướm đêm, có lẽ giờ này cô đã khá́c.
Theo Nguyễn Lam
Báo Công lý
