Người đàn ông trung niên tìm đến tận nhà khiến mẹ chồng tôi lao đao

| Tâm sự

Khi thấy người đàn ông gầy gò, ốm yếu, phải chống gậy đứng trước cổng nhà, mẹ chồng tôi mặt mày tái mét.

Cách đây gần 30 năm, bố chồng tôi trăng hoa rồi bỏ nhà đi với một người phụ nữ khác cùng thôn, sau đó thì biệt tăm. Mẹ chồng một mình gồng gánh, buôn bán ngoài chợ kiếm tiền nuôi con trai ăn học. Thế nên chồng tôi không thích nhắc đến bố hoặc nếu có ai vô tình nhắc tới, anh ấy sẽ tỏ thái độ khó chịu ra mặt.

Tuy không có bố dạy dỗ nhưng chồng tôi sống rất tình cảm và chững chạc. Mỗi khi rảnh rỗi, anh lại kể cho tôi nghe về cuộc sống khốn khó thời thơ ấu và sự tảo tần của mẹ. Chính tuổi thơ đã rèn luyện để anh trưởng thành, tự lập sớm hơn các bạn cùng trang lứa. Tình yêu thương, sự trân trọng, biết ơn mà anh dành cho mẹ mình càng lớn lao hơn.

Hiện tại, tôi đang mang thai 6 tháng. Mẹ chồng chiều chuộng, chăm lo cho tôi còn hơn mẹ đẻ. Chồng cũng quan tâm, săn sóc từng chút một. Cuộc sống vốn đang bình yên thì sự xuất hiện của một người đàn ông đã khiến mọi thứ đảo lộn.

Sáng sớm hôm ấy, trước cổng nhà tôi có một người đàn ông trung niên, gầy ốm, chống gậy đứng đợi. Tôi vừa mở cửa, ông ấy đã run run hỏi có phải đây là nhà của bà Thủy (tên mẹ chồng tôi) không? Tôi gật đầu. Ông ấy bảo muốn gặp mẹ chồng tôi có việc quan trọng. Nghĩ là bạn của mẹ chồng nên tôi mời ông vào nhà.

Nào ngờ, mẹ chồng tôi vừa thấy ông ấy thì sắc mặt tái hẳn đi. Còn ông thì lẩm bẩm gọi tên bà. Đến khi chồng tôi ra, thấy ông ấy thì gắt lên to tiếng: "Ông lại tìm đến đây để làm gì?". Lúc này, tôi mới định hình được, người đàn ông trước mặt chính là bố chồng tôi, người đàn ông đã bỏ đi rất lâu về trước.

Chồng tôi bực bội nói ông ấy đã tìm đến vài lần nhưng anh không chịu gặp, cũng không cho ông ấy gặp mẹ. Anh còn trách tôi tại sao mở cổng, mời người đàn ông bội bạc này vào nhà. Trước thái độ của con trai, mẹ chồng tôi phải lên tiếng bảo anh ấy đừng nóng giận nữa mà bình tĩnh lắng nghe bố nói trước đã.

Mẹ chồng tôi lịch sự mời nước người chồng cũ. Ông ấy kể chuyện về cuộc sống trôi nổi, khổ sở một cách hối hận. Ông ấy đã suy nghĩ rất nhiều, đắn đo mãi mới dám tìm đến nhà, chỉ muốn nhìn mặt con trai và vợ thêm vài lần. Thú thật, tôi chẳng biết trước đây ông ấy đã phũ phàng thế nào nhưng hoàn cảnh bây giờ của ông lại rất đáng thương. Sống cô độc trong căn nhà trọ chật chội, dựa vào tiền trợ cấp và tiền đi bán vé số mỗi ngày.

Sau cuộc gặp đó, mẹ chồng tôi có ý định đưa ông về sống chung nhưng chồng tôi phản đối gay gắt. Mẹ chồng bảo dù sao thì ông ấy vẫn là cha ruột của anh, vẫn có công sinh ra anh. Nhưng bà có nói thế nào, chồng tôi vẫn kiên quyết không nhận cha. Tôi cũng chẳng biết phải khuyên anh thế nào nữa?

Ý kiến của bạn
Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Hơn 3 năm hôn nhân, cô luôn nghĩ mình may mắn khi có một người chồng yêu thương và người mẹ chồng hiền lành, tâm lý. Cho đến một ngày, từ một câu chuyện tưởng như vô tình, cô bất ngờ biết được bí mật mà mẹ chồng đã giấu kín hơn 10 năm. Đó cũng là lúc cô nhận ra người chồng của mình có một phần quá khứ mà cô chưa từng được biết.

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.