Nhận quà 5 tỷ từ đại gia, cô gái khóc thảm sau 2 năm chung sống

| Tâm sự

Tôi từng nghĩ, vì tiền, tôi có thể làm mọi thứ. Thế nhưng, khi rơi vào hoàn cảnh này tôi chỉ muốn vứt bỏ tất cả để trốn chạy.

Tôi năm nay 23 tuổi, là một bà mẹ đơn thân. Con gái tôi đã tròn 3 tuổi. Tôi gửi con ở quê cho mẹ chăm sóc, còn mình lăn lộn ở Hà Nội kiếm sống.

Tôi đã đặt mục tiêu sẽ mua được nhà và đón con lên Hà Nội ở cùng trước khi tôi bước qua tuổi 27. Chính vì thế, tôi phải kiếm tiền bằng mọi giá. Cũng may, tôi có đôi chân dài và khuôn mặt đẹp. Khả năng uống rượu của tôi cũng tốt nên tôi được nhiều đại gia thuê tiếp khách.

Mỗi tối, tôi có thể kiếm được 3-5 triệu hoặc nhiều hơn nếu tôi đủ sức khỏe để chiều họ.

Cũng trong một tối đi uống rượu thuê như thế cách đây hơn 2 năm, tôi đã gặp anh - một đại gia trong lĩnh vực nhà hàng, bất động sản.

Anh hơn tôi 34 tuổi, có vợ và 3 con. Vợ anh đang sống ở Tp. HCM. Các con của anh cũng đã trưởng thành, có người định cư ở nước ngoài. Sau chừng 1 tháng quen biết, anh tặng tôi 1 căn nhà trị giá 5 tỷ và nói, muốn biến giấc mơ của tôi thành hiện thực.

Tôi lâng lâng hạnh phúc vì không nghĩ mục tiêu của mình lại dễ thực hiện đến thế. Từ đó, tôi trở thành người vợ không hôn thú của anh ở Hà Nội.

Tất nhiên, trong quá trình chung sống, anh rất rộng rãi với tôi chuyện tiền nong, anh còn nói, nếu 5 năm nữa, tôi tìm được người phù hợp, anh sẽ lo liệu đám cưới cho tôi và không làm tôi phải khó xử.

Nhưng tôi cũng không phụ lòng anh. Tôi quan tâm và chăm sóc anh bằng tất cả sự cố gắng và tôn trọng của mình. Tôi còn hỗ trợ anh trong công việc khi anh cần.

Vợ anh dường như biết mối quan hệ của anh và tôi từ những ngày đầu nhưng chị ấy không nói gì. Mãi gần đây, chị ta mới có động thái bắt tôi phải trả lại căn nhà.

Chị ta nói, chị ta có đủ bằng chứng để kiện tôi ra tòa. Khi đó, tôi sẽ mất nhiều hơn 1 căn nhà, thậm chí mất cả tương lai, không còn được ở cạnh con nữa.

Thú thật, tôi không ngại chuyện ghen tuông, cũng không ngại chạm mặt các bà vợ bị chồng cắm sừng nhưng nói đến việc ra tòa, tôi có phần ái ngại. Vì tôi không hiểu luật.

Tôi đã nói chuyện với người đàn ông của tôi, anh ấy bảo tôi không phải lo lắng. Anh ấy sẽ dàn xếp mọi chuyện. Hơn nữa, anh cho rằng, chị ta rất hiền lành, luôn giữ thể diện cho chồng nên sẽ không bao giờ làm chuyện um xùm.

Thế nhưng, gần đây, chị ta đã tìm về tận quê tôi chỉ để tặng quà cho con tôi và bố mẹ tôi.

Tôi nghĩ, chị ta không phải người hiền lành như anh nhận định. Chị ta cũng không phải mẫu người dễ đối phó. Tự nhiên, tôi thấy rùng mình và lo lắng đến mức đứng ngồi không yên.

Nhiều đêm, trong giấc mơ, tôi còn khóc thảm thiết vì thấy cảnh trắng tay và phải xa con. Tôi nên làm gì lúc này? Liệu lời đe dọa của chị ta có đáng để tôi phải hoảng sợ hay không?

Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Theo VietNamNet

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.