Nhẫn tâm bỏ tôi lấy vợ giàu, 4 tháng sau anh quay lại quỵ lụy tặng nhà và xe
Cuộc đời đúng là thật lắm chữ “ngờ”. Vào lúc tưởng như đau đớn tuyệt vọng và không còn lối thoát thì cuộc đời tôi bỗng chốc lên tiên.
Anh xin lỗi em vì tất cả. Anh đã chiếm mất 4 năm thanh xuân của em nhưng cuối cùng lại bỏ em mà đi. Song thực sự anh chẳng còn cách nào khác, đàn ông phải đặt sự nghiệp lên hàng đầu, bố mẹ anh ở quê nghèo khó luôn mong ngóng anh thành công để giúp đỡ gia đình…
Trung - người bạn trai 4 năm của tôi đã nói như vậy khi anh đòi chia tay để lấy con gái sếp. Cô nàng kia vừa hơn tuổi anh lại kém sắc, cũng chẳng giỏi giang, thông minh, chỉ có xuất thân hơn người mà thôi. Cô ta thích vẻ đẹp trai, vui tính và tâm lý của anh. Bố cô ta cũng thấy anh chăm chỉ và có chí tiến thủ nên khá ưng ý. Vậy là anh đang tâm bỏ lại mối tình sâu đậm với tôi để làm rể sếp.
Tôi đâu còn cách nào khác là cay đắng nhìn anh vui bên duyên mới. Có lẽ cô tiểu thư nhà giàu kia không hề biết đến sự tồn tại của tôi. Vì từ khi vào làm công ty mới anh không công khai bạn gái, với lý do chẳng muốn mọi người bàn tán đời tư của mình. Bây giờ nghĩ lại có lẽ anh đã lên kế hoạch rũ bỏ tôi từ khi ấy.

Không thể ngờ nổi sau hơn 3 tháng bị bạn trai bỏ rơi thì tôi phát hiện mình mang thai. Chắc chắn đó là đứa con của Trung vì tôi không có quan hệ với bất kỳ ai khác. Lúc ấy tôi đắn đo và đấu tranh dằn vặt vô cùng, không biết nên giữ lại đứa bé hay không. Nếu sinh con làm mẹ đơn thân, cuộc đời tôi coi như bị hủy hoại. Nhưng bỏ con thì tôi lại đau xót không nỡ, còn khả năng Trung quay về cưới tôi chắc chắn không thể xảy ra.
Suy nghĩ mãi cuối cùng tôi quyết định báo cho Trung để xem anh ta trả lời ra sao. Y như tôi nghĩ, Trung tìm đủ mọi lý lẽ dụ dỗ tôi bỏ thai. Tôi quá phẫn nộ trước sự nhẫn tâm của anh ta nên kiên quyết từ chối, thậm chí còn dọa dẫm sẽ báo cho vợ sắp cưới của Trung biết. Rồi tôi chặn liên lạc với Trung, không thèm nói chuyện qua lại với gã đàn ông bạc bẽo ấy nữa. Trong lòng tôi đã xác định sẽ tự sinh con và nuôi con một mình.
Không ngờ nổi sau khoảng chục ngày thì Trung đột ngột đến tìm gặp tôi. Cứ nghĩ anh ta sẽ gây áp lực, thậm chí đánh mắng, chửi bới bắt tôi phải bỏ con đi. Không ngờ sự việc lại diễn ra hoàn toàn ngược lại so với những gì tôi tưởng tượng. Trung nắm chặt lấy tay tôi tha thiết cầu xin:
- Cô ấy đang rất tin tưởng vào anh, nếu bây giờ biết anh có con riêng thì mọi thứ sẽ tan thành mây khói hết. Tương lai và hy vọng của anh cùng gia đình sẽ vỡ nát cả. Xin em đừng hé lộ lời nào với cô ấy. Em không muốn bỏ con thì cứ giữ lại và sinh đứa bé ra, anh sẽ chu cấp cho 2 mẹ con đầy đủ. Anh sẽ mua nhà, mua xe và gửi tiền đều đặn mỗi tháng. Anh vẫn là bố con mà, chỉ có điều là không đến thăm con thường xuyên được thôi… Để cho yên tâm, hay em cứ vào một thành phố trong Nam sinh sống nhé…

Ban đầu tôi còn sững sờ và ngạc nhiên nhưng nghe Trung nói xong thì tôi lại thấy viễn cảnh ấy thật quá lý tưởng. Vì nắm trong tay điểm yếu chí mạng của Trung nên anh ta chắc chắn sẽ giữ lời. Vậy là chẳng cần vất vả gì tôi cũng có nhà có xe để ổn định cuộc sống, hàng tháng chẳng phải một mình nuôi con mà có Trung chu cấp.
Chẳng những thế tôi còn được sống tự do thoải mái, không cần phục dịch bố mẹ chồng, cũng chẳng cần hầu hạ chồng luôn! Một cuộc sống mới trong thành phố phía Nam đầy nắng và gió thật đúng như mơ ước của tôi.
Nhận được cái gật đầu của tôi, Trung thở phào nhẹ nhõm và vui vẻ ra mặt. Ngay sau đó anh ta tiến hành liên hệ để mua nhà cho tôi trong Sài Gòn. Rồi tôi nghỉ việc vào đó dưỡng thai, Trung sẽ chuyển tiền hàng tháng. Về chuyện ô tô thì hiện tại anh ta chưa mua được do chưa đủ kinh phí. Tôi cũng không vội, sau này Trung lấy được vợ giàu, nắm quyền điều khiển công ty thì lúc ấy mẹ con tôi muốn bao nhiêu mà chẳng được.
Cuộc đời đúng là thật lắm chữ “ngờ”. Vào lúc tưởng như đau đớn tuyệt vọng và không còn lối thoát thì cuộc đời tôi bỗng chốc lên tiên. Không cần kết hôn càng tốt, tôi chẳng cần phải chịu trách nhiệm với ai. Hai mẹ con tôi sẽ sống thật vui vẻ và hạnh phúc bên nhau mà không phải lo lắng về kinh tế, vì mọi thứ đã có Trung rồi!
Quỳnh Chi
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...