Hà Nội
23°C / 22-25°C

Nhiều lúc, tôi chỉ muốn ôm con chết chung cho khuất mắt chồng

Thứ tư, 17:05 11/06/2014 | Tâm sự

Tôi xin kể câu chuyện về bản thân tôi, mong các anh chị trong mục Tâm sự cho tôi một lời khuyên.

Thật sự giờ tôi mất phương hướng chẳng biết làm sao cho trọn vẹn và đúng. Chuyện là, tôi và anh quen nhau từ cái thời sinh viên cách đây 7 năm. Anh quê ở miền Trung xa xôi, còn tôi quê miền Tây.

Từ nhỏ tôi sống trong sự khuôn khổ của gia đình không biết ăn chơi hay yêu đương là gì. Người ta bảo tôi vừa đẹp người lại đẹp nết. Lên thành phố học, xa gia đình với biết bao cám dỗ và hiếu kỳ với cái tuổi mới lớn. Thế là chúng tôi yêu nhau và sống với nhau như vợ chồng.

Anh vẫn còn ham chơi, nhưng từ khi quen anh, cuộc sống của tôi đã khác. Nhiếu lần tôi phải nói dối xin tiền gia đình để lo cho cuộc sống của chúng tôi. Tôi có thai với anh nhiều lần. Lần nào anh cũng không chịu cưới. Tôi lần lượt tháo bỏ hết trang sức của mình bán đi để lấy tiền phục vụ cho việc phá thai và nhiều lần cá độ bóng đá của anh. Nhưng anh đâu biết mỗi lần phá thai là mỗi lần tôi phải chịu đau đớn về thể xác và tinh thần. Và nó như là một ám ảnh trong đầu tôi.

Thế rồi khi ra trường, chúng tôi cũng cưới nhau. Tôi không biết được cái cảm giác hưởng thụ là gì. Tôi lại tiếp tục chạy vay tứ tung và lo sính lễ cho lễ cưới để cho bằng bạn bằng bè, cho gia đình tôi được hãnh diện và cho anh được mọi người trong gia đình tôi tôn trọng.

Sau đám cưới, tôi phải đem bán hết tất cả để trả nợ. Trên người tôi chỉ còn duy nhất một cặp nhẫn cưới. Cưới nhau nhưng anh và tôi đếu chưa có việc, chúng tôi phải về nhà mẹ tôi ở. Nhưng rồi tôi cũng xin được việc làm ngon lành trong một công ty. Còn anh thì chưa có việc, ở rể nên tôi cũng thông cảm bởi sợ anh mặc cảm với gia đình.

Sau vài tháng thì anh quyết quay về thành phố lập nghiệp, còn tôi ở lại quê làm. Anh xin vào làm cho công ty bất động sản, mấy thàng đầu không lương, nên tôi tiếp tục là người đứng sau hậu phương cho anh. Khi nghe được anh ký được hợp đồng vài chục triệu, niềm vui của tôi như muốn vỡ òa. Vậy là trời đã thương tôi thật rồi sao, tôi đi khoe khắp bạn bè và gia đình, sau bao nhiêu năm hi sinh giờ chồng tôi sẽ lo cho tôi, chồng tôi sẽ làm được điều đó.

Nhưng ai đâu ngờ, tôi mỏi mòn chờ đợi và vui sướng đến tột cùng, đổi lại kết quả, anh ăn chơi giao thiệp bạn bè và không còn một đồng. Tôi thì vui mừng xin nghỉ làm lên với anh. Cuộc sống lại trớ trêu với tôi, lúc thất nghiệp tôi lại có thai. Nhưng lần này tôi thật sự được làm mẹ. Tôi có thai, nhưng bỏ việc đi lên hai bên nội ngoại đều giận và chẳng ai ngó ngàng tới. Tôi chịu sự áp lực từ mọi phía, nhưng vì con tôi cố gắng nhẫn nhịn sống qua ngày.

Tuy sống trong cảnh chật vật thiếu thốn và thèm đủ thứ, nhưng lúc này anh rất yêu và lo cho tôi,tôi cảm thấy như mình được che chở không sợ gì chỉ chờ ngày sinh. Nhưng đến lúc sinh, tôi lại phải nhờ sự trợ giúp của gia đình tôi, và phải vay mượn tiền từ chủ nhà trọ.

Tôi về quê, mẹ tôi lại vất vả nuôi tôi và cháu. Anh không phụ giúp khoảng chi tiêu nào. Tôi lại một lần nghe sự chỉ trích từ gia đình, nhưng vì thương mẹ con tôi đang nằm ổ nên cũng cho qua. Vì chi phí sinh hoạt tiền nợ cũ người ta đòi, nên tôi sinh xong 3 tháng quay về thành phố đi làm gia sư. Cuộc sống tôi thay đổi từ đây. Tôi vừa gánh vác gia đình, vừa chăm sóc anh và con, lại đi làm trả hết nợ trước kia, tiền lương hàng tháng của anh, tôi chẳng thấy đâu.

Kêu anh đưa thì anh nói không có, nhiều câu nói vô lý nhất anh cũng nói ra cho được. Tôi vẫn cho anh thời gian 3 tháng rồi lại 5 tháng, rồi lại 1 năm qua đi nhưng anh không lo được gì. Nhiều lần đi nhậu về anh còn dùng những hành động thô bạo đối với tôi. Tôi tự hỏi tôi phải làm gì cho vừa lòng anh?

Giờ tôi có cố gắng xây đắp gia đình bao nhiêu cũng không đủ. Tôi là phụ nữ như vậy đối với tôi là quá đủ, thật sự tôi không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi hay hi sinh gì thêm với anh. Tôi mất hết niềm tin và hi vọng ở anh. Trong mắt anh, tôi lúc nào cũng không đúng.

Bao nhiêu chi phí gánh nặng giờ đè lên người tôi. Đến nỗi những lúc bệnh đau trong người, tôi cũng không dám đi khám. Giờ tôi rất mệt mỏi và như bế tắc, không biết làm gì. Tôi chẳng dám về quê vì sĩ diện và sợ bị gia đình chửi mắng, vì bởi tôi chẳng làm được gì cho gia đình.

Có con rồi tôi mới biết nỗi khổ của mẹ tôi, tôi thật sự đã sai, tôi cảm thấy mình có lỗi với gia đình. Nhiều lần tôi và anh cãi nhau, tôi thấy mình như lạc lõng không có lối về, không còn đường đi. Nhiều lúc, tôi chỉ muốn ôm con chết chung cho khuất mắt chồng. Tôi muốn buông xuôi tất cả.

Xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên tôi nên làm gì? Tôi nên ôm con bỏ đi hay là chia tay với anh. Chứ giờ tình cảm của anh dành cho tôi dường như là số 0. Và tôi cũng không còn đủ khả năng để tin vào anh bất kỳ điều gì. Chúng tôi có nên chia tay đường ai nấy đi không?

Theo Trí thức trẻ

thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Bị sa thải chưa đầy 24 giờ, cô gái 31 tuổi khiến sếp phải nhận sai sau một đêm

Bị sa thải chưa đầy 24 giờ, cô gái 31 tuổi khiến sếp phải nhận sai sau một đêm

Tâm sự - 3 giờ trước

GĐXH - "Tôi cực kỳ sốc. Sau nhiều năm làm việc và đóng góp, tôi không nghĩ mình lại bị sa thải chỉ vì một lỗi nhỏ như vậy", Tiểu Vy chia sẻ.

'Đừng đợi mất rồi mới tiếc': Lời gan ruột của cụ ông 91 tuổi khiến ai đang có gia đình cũng phải giật mình

'Đừng đợi mất rồi mới tiếc': Lời gan ruột của cụ ông 91 tuổi khiến ai đang có gia đình cũng phải giật mình

Tâm sự - 14 giờ trước

GĐXH - Những lời này có thể khiến người trẻ mủi lòng, có thể nghe hơi "chát", nhưng khi các bạn bằng tuổi tôi, các bạn sẽ hiểu: Đó chính là chân tướng của cuộc đời.

Cho vay 350 triệu kèm lãi cao, anh trai khiến tôi tổn thương: 5 năm sau mới hiểu lòng anh

Cho vay 350 triệu kèm lãi cao, anh trai khiến tôi tổn thương: 5 năm sau mới hiểu lòng anh

Tâm sự - 17 giờ trước

GĐXH - Tôi "đứng hình" khi anh trai nói rằng anh muốn tôi trả thêm một phần lãi khoản tiền cho vay. Khi ấy, tôi đồng ý, nhưng trong lòng không khỏi hoài nghi về tình anh em.

Sau buổi họp lớp, tôi quyết định ngừng so sánh chồng với người khác

Sau buổi họp lớp, tôi quyết định ngừng so sánh chồng với người khác

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp đại học cách đây vài ngày tưởng chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm cũ, nhưng lại khiến tôi thay đổi suy nghĩ về chính cuộc hôn nhân của mình.

Xúc động vì con dâu tặng 5 nhẫn vàng ngày sinh nhật, nhưng mang bán mới 'ngã ngửa'

Xúc động vì con dâu tặng 5 nhẫn vàng ngày sinh nhật, nhưng mang bán mới 'ngã ngửa'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhận món quà quý giá từ con dâu, tôi cảm động bao nhiêu thì bàng hoàng bấy nhiêu khi đem đi kiểm định. Nhưng lời giải thích sau đó khiến tôi lặng người.

Tôi có sai không khi giấu vợ cho anh trai tiền?

Tôi có sai không khi giấu vợ cho anh trai tiền?

Tâm sự - 2 ngày trước

Một tuần nay vợ chồng tôi căng thẳng cãi vã vì chuyện tôi giấu vợ cho anh trai 20 triệu để trả nợ.

Họp lớp rôm rả, đến khi trả tiền thì 'mỗi người một lý do'

Họp lớp rôm rả, đến khi trả tiền thì 'mỗi người một lý do'

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi vẫn còn nhớ buổi họp lớp cấp 3 hôm ấy, một cuộc gặp tưởng như chỉ để ôn lại kỷ niệm cũ nhưng lại khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về tình bạn khi trưởng thành.

Bỏ lương cao, rời ghế phó chủ tịch tập đoàn, tôi về quê và tìm thấy điều quý giá nhất

Bỏ lương cao, rời ghế phó chủ tịch tập đoàn, tôi về quê và tìm thấy điều quý giá nhất

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm làm việc trong môi trường doanh nghiệp, thậm chí giữ vị trí phó chủ tịch tập đoàn, tôi quyết định từ bỏ tất cả để về quê sống bình yên bên gia đình.

Con trai muốn bán nhà, dùng 3 tỷ tiết kiệm dưỡng già của tôi đầu tư bất động sản

Con trai muốn bán nhà, dùng 3 tỷ tiết kiệm dưỡng già của tôi đầu tư bất động sản

Tâm sự - 3 ngày trước

Tôi tưởng đã an nhàn tuổi già với 3 tỷ dành dụm cả đời để dưỡng già nhưng mới đây con trai đề nghị bán nhà, dùng 3 tỷ tiết kiệm của tôi để đầu tư và đón mẹ ra Hà Nội sống cùng

Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc

Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc

Tâm sự - 4 ngày trước

GĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.

Top