Nhìn con ăn bát mì tôm nở bung bét, nước mắt tôi rơi lã chã

| Tâm sự

Thấy con trai ngồi ăn bát mì đã nở bung bét hết cả mà tôi bật khóc.

Lấy chồng vô tâm đúng là khổ cả đời. Hồi trước, tôi cãi lời bố mẹ, một mực đòi lấy H làm chồng dù biết tính anh cộc cằn, khô khan. Chồng tôi ít khi biết quan tâm vợ con, cũng không biết thế nào là lãng mạn. Sống với nhau 8 năm, chưa bao giờ tôi nhận được một món quà của anh.

Không nhớ ngày sinh nhật vợ nhưng anh lại nhớ ngày sinh nhật của chị em gái, của đồng nghiệp thân thiết và mua quà cho họ. Mỗi lần như thế, chúng tôi lại cãi nhau và tôi lại càng cảm thấy tủi thân hơn.

Tôi mới sinh đứa con thứ hai được 3 tuần, còn đang trong thời gian ở cữ. Từ khi ở bệnh viện về, chồng chỉ nấu cho tôi được vài lần, còn lại tôi tự xoay xở. Anh cứ bảo đi làm cực nhọc, đưa tiền cho vợ là hoàn thành trách nhiệm rồi. Tối về, anh cũng không bế con cho tôi ăn cơm mà ngồi chơi game. Có hôm con quấy khóc quá, tôi nhờ chồng nấu hộ bữa cơm thì anh cằn nhằn rồi đi mua cơm hộp về ăn.

Hôm qua, chồng đón con trai lớn 7 tuổi về nhà rồi bỏ đi nhậu với đồng nghiệp. Tới 8 giờ, tôi dỗ con nhỏ ngủ xong, đi ra phòng khách thì bật khóc khi thấy con trai lớn đang ngồi ăn bát mì tôm đã nở bung bét. Con nói bố nấu bát mì cho con rồi bỏ đi nhậu rồi, còn dặn mẹ là tự nấu mì tôm ăn cho xong bữa.

"Con ngán mì tôm quá mẹ ơi. Tuần này ăn mì suốt mấy bữa rồi. Mẹ nấu cơm cho con ăn đi". Thằng bé nhìn tôi, nỉ non mà tim tôi quặn thắt.

Tôi vào bếp, nấu cơm cho con mà nước mắt cứ trào ra. Càng nghĩ, tôi càng thấy đau đớn và căng thẳng. Tôi không muốn tiếp tục cuộc sống khổ sở như thế này nữa. Chồng tôi có thể vô tâm với vợ nhưng tại sao lại có thể vô trách nhiệm với cả con như thế chứ? Có cách nào để anh thay đổi không? Hay tôi về nhà mẹ đẻ ở một thời gian, cho anh có không gian riêng mà tụ tập bạn bè cho thỏa chí?

Ý kiến của bạn
Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Tâm sự -

GĐXH - Trên giường bệnh, bà ngoại bất ngờ kể cho tôi nghe câu chuyện bà đã giữ kín suốt hơn 50 năm. Tôi chưa từng biết rằng phía sau sự lạnh nhạt của bà dành cho mẹ tôi là một nỗi đau và những điều bà luôn ân hận. Nghe bà kể, tôi thấy thương mẹ hơn vì những tổn thương mẹ đã âm thầm mang theo suốt cuộc đời.

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.