Nhìn mâm cơm tối để phần mình, tôi uất nghẹn bỏ về nhà mẹ đẻ
Thấy tôi dọn đồ bỏ đi, chồng còn cho rằng tôi đang làm quá mọi chuyện.
2 tháng nay, anh chồng dọn đến ở cùng vợ chồng tôi. Dù đã lớn tuổi nhưng anh ấy vẫn chưa có vợ, công việc cũng bấp bênh, không ổn định. Tôi không thích anh ấy đến ở cùng vì sẽ bất tiện nhiều nhưng chồng tôi năn nỉ quá, tôi không muốn anh buồn nên đành chấp nhận. Có anh chồng trong nhà, chuyện đùa giỡn giữa vợ chồng cũng phải tiết chế. Ngay cả việc ăn mặc của tôi cũng phải kín đáo hơn, không còn thoải mái như trước nữa.
Tính anh chồng tôi lười làm mà lại muốn được ăn ngon, mặc đẹp. Anh ấy lấy lý do ở nhờ nhà tôi để thuận tiện đi rải hồ sơ xin việc làm nhưng nửa tháng trời, anh ấy chẳng bước chân ra khỏi nhà, nói chi là đi xin việc. Ở nhà mà ngay cả việc quét dọn hay nấu nồi cơm, anh chồng cũng chẳng làm được.
Tôi đi làm về là phải đi chợ, về nhà lao vào bếp nấu nướng. Vừa nấu vừa lau nhà, phơi đồ. Còn anh chồng điềm nhiên nằm coi đá bóng, vừa coi vừa la hét như thể anh ấy là chủ nhà, còn tôi là người giúp việc. Tới bữa cơm, anh ấy còn chê hết món này món nọ. Ban đầu tôi còn nhịn, sau bực quá, tôi nói luôn, bảo nếu tôi nấu không hợp khẩu vị thì anh ấy tự đi mà nấu ăn, tôi không có trách nhiệm phải hầu anh chồng.
Anh chồng mắng tôi láo, anh cả nói một tiếng mà cãi lại xoen xoét. Chồng tôi phải đứng giữa khuyên giải, anh ấy mới thôi chửi mắng em dâu. Tôi tức lắm nhưng thấy chồng khổ tâm thì lại thương, lại cố nhịn anh chồng.
Hôm qua, tôi gọi điện báo với chồng là mình sẽ tăng ca nên về muộn, bảo anh ấy để phần cơm tối cho mình. Tính tôi là thế, không thích ăn ở ngoài, chỉ thích ăn cơm nhà mà thôi.
8 giờ tối về đến nhà, tôi mệt rã rời. Tắm xong, tôi mở lồng bàn định ăn cơm thì ngơ ngác trước mâm cơm để phần mình. Cơm trong nồi chỉ còn phần cháy vụn, bát canh lõng bõng nước với vài cọng rau. Còn đĩa cá chỉ toàn xương. Bát mắm trứng cũng chỉ còn mắm chứ trứng và ớt cũng chẳng còn dù là một miếng nhỏ. Nói thẳng ra, mâm cơm này chẳng khác gì đang đợi tôi về dọn dẹp.
Tôi giận dữ gọi chồng xuống bếp. Anh ấy cũng kinh ngạc, bảo đã phần cơm cho tôi rõ ràng, tại sao lại thành ra thế này? Lúc này, anh chồng mới thủng thẳng bảo lúc sớm anh ấy ăn ít, vừa rồi đói bụng nên ăn thêm và ăn hết rồi, bảo tôi tự nấu mì tôm mà ăn. Tôi tức đến bốc khói, đi thẳng lên phòng thu dọn đồ đạc bỏ về nhà mẹ đẻ.
Chồng tôi ban đầu còn bênh vợ nhưng thấy tôi bỏ đi thì lại cho rằng tôi đang làm quá mọi chuyện. 2 ngày nay, anh ấy không đến đón tôi về mà bảo tôi đi được thì tự về được. Nếu tôi tự về, thế chẳng khác nào tự biến mình thành trò cười? Mà không về thì tôi lại không yên tâm về chuyện nhà cửa. Đúng là mệt đầu quá.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sựGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.