Nhìn mâm cơm tối để phần mình, tôi uất nghẹn bỏ về nhà mẹ đẻ
Thấy tôi dọn đồ bỏ đi, chồng còn cho rằng tôi đang làm quá mọi chuyện.
2 tháng nay, anh chồng dọn đến ở cùng vợ chồng tôi. Dù đã lớn tuổi nhưng anh ấy vẫn chưa có vợ, công việc cũng bấp bênh, không ổn định. Tôi không thích anh ấy đến ở cùng vì sẽ bất tiện nhiều nhưng chồng tôi năn nỉ quá, tôi không muốn anh buồn nên đành chấp nhận. Có anh chồng trong nhà, chuyện đùa giỡn giữa vợ chồng cũng phải tiết chế. Ngay cả việc ăn mặc của tôi cũng phải kín đáo hơn, không còn thoải mái như trước nữa.
Tính anh chồng tôi lười làm mà lại muốn được ăn ngon, mặc đẹp. Anh ấy lấy lý do ở nhờ nhà tôi để thuận tiện đi rải hồ sơ xin việc làm nhưng nửa tháng trời, anh ấy chẳng bước chân ra khỏi nhà, nói chi là đi xin việc. Ở nhà mà ngay cả việc quét dọn hay nấu nồi cơm, anh chồng cũng chẳng làm được.
Tôi đi làm về là phải đi chợ, về nhà lao vào bếp nấu nướng. Vừa nấu vừa lau nhà, phơi đồ. Còn anh chồng điềm nhiên nằm coi đá bóng, vừa coi vừa la hét như thể anh ấy là chủ nhà, còn tôi là người giúp việc. Tới bữa cơm, anh ấy còn chê hết món này món nọ. Ban đầu tôi còn nhịn, sau bực quá, tôi nói luôn, bảo nếu tôi nấu không hợp khẩu vị thì anh ấy tự đi mà nấu ăn, tôi không có trách nhiệm phải hầu anh chồng.
Anh chồng mắng tôi láo, anh cả nói một tiếng mà cãi lại xoen xoét. Chồng tôi phải đứng giữa khuyên giải, anh ấy mới thôi chửi mắng em dâu. Tôi tức lắm nhưng thấy chồng khổ tâm thì lại thương, lại cố nhịn anh chồng.
Hôm qua, tôi gọi điện báo với chồng là mình sẽ tăng ca nên về muộn, bảo anh ấy để phần cơm tối cho mình. Tính tôi là thế, không thích ăn ở ngoài, chỉ thích ăn cơm nhà mà thôi.
8 giờ tối về đến nhà, tôi mệt rã rời. Tắm xong, tôi mở lồng bàn định ăn cơm thì ngơ ngác trước mâm cơm để phần mình. Cơm trong nồi chỉ còn phần cháy vụn, bát canh lõng bõng nước với vài cọng rau. Còn đĩa cá chỉ toàn xương. Bát mắm trứng cũng chỉ còn mắm chứ trứng và ớt cũng chẳng còn dù là một miếng nhỏ. Nói thẳng ra, mâm cơm này chẳng khác gì đang đợi tôi về dọn dẹp.
Tôi giận dữ gọi chồng xuống bếp. Anh ấy cũng kinh ngạc, bảo đã phần cơm cho tôi rõ ràng, tại sao lại thành ra thế này? Lúc này, anh chồng mới thủng thẳng bảo lúc sớm anh ấy ăn ít, vừa rồi đói bụng nên ăn thêm và ăn hết rồi, bảo tôi tự nấu mì tôm mà ăn. Tôi tức đến bốc khói, đi thẳng lên phòng thu dọn đồ đạc bỏ về nhà mẹ đẻ.
Chồng tôi ban đầu còn bênh vợ nhưng thấy tôi bỏ đi thì lại cho rằng tôi đang làm quá mọi chuyện. 2 ngày nay, anh ấy không đến đón tôi về mà bảo tôi đi được thì tự về được. Nếu tôi tự về, thế chẳng khác nào tự biến mình thành trò cười? Mà không về thì tôi lại không yên tâm về chuyện nhà cửa. Đúng là mệt đầu quá.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 2 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.