Hà Nội
23°C / 22-25°C

Nhìn thấy người phụ nữ ấy bước ra từ xe hơi, tôi choáng váng không tin vào mắt mình

Chủ nhật, 12:00 04/12/2016 | Tâm sự

Một cô gái xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy bước ra từ xe hơi. Đôi giày cao gót ấy chính là tôi tặng em ngày nào… Em trang điểm xinh đẹp, nhìn em chưa bao giờ đẹp hơn thế…

Tôi, người đàn ông năm lần bảy lượt theo đuổi một cô gái đẹp, dịu dàng. Bởi tôi tin đó là người con gái nhu mì, đoan trang, có thể là người bạn gái tốt của mình. Chỉ là, suốt thời gian theo đuổi, cô ấy không chút động lòng. Vì quyết tâm chiếm được cảm tình của người đẹp, tôi đã không quản ngày đêm trồng cây si, có những hành động lãng mạn khiến cô ấy cuối cùng cũng phải gật đầu đồng ý. Tôi thắng, tất cả những gã đàn ông bên cạnh em giương mắt nhìn tôi cướp mất người đẹp. Người đàn ông khá bình thường, cũng không phải hạng đẹp trai nhưng lại có lòng dạ sắt đã như tôi cuối cùng đã có được người phụ nữ mình thích mấy năm trời. Em gật đầu làm người yêu của tôi, cảm giác ấy mới sung sướng biết bao. Tôi nghĩ, em chắc chắn phải là cô tiểu thư con nhà giàu có, chứ không thể là hạng thường. Nhìn cách em nói năng, ánh mắt, cử chỉ dịu dàng và cách ăn mặc của em thì biết…

Hơn 3 năm yêu nhau, tôi mới được em đưa về gặp bố mẹ. Điều khiến tôi ngạc nhiên chính là, gia đình em quá nghèo, nghèo không tưởng tượng được. Thấy ánh mắt của tôi khi gặp bố mẹ em, nhìn căn nhà cấp 4 của em, em có vẻ hiểu ra vài điều. Em cười, hớn hở giới thiệu đó là bố mẹ mình, họ cũng đã tầm gần 70. Tôi ú ớ chào hỏi, vì khi đó, tôi còn chưa định thần được, tại sao cô tiểu thư tôi quen lại là con nhà nghèo như vậy. Và suốt ngần ấy thời gian yêu nhau, em chưa một lần nói về gia đình mình, kể về bố mẹ em…


Em cười nói vui vẻ, giống như đây chính là cuộc sống đích thực của em và em yêu điều đó. (Ảnh minh họa)

Em cười nói vui vẻ, giống như đây chính là cuộc sống đích thực của em và em yêu điều đó. (Ảnh minh họa)

Bố mẹ em ở một vùng quê nghèo, chân lấm tay bùn, thôn dã. Nhìn họ, tôi thấy những khuôn mặt khắc khổ, sợ vất vả trong cuộc sống. Hai người thi nhau kể về những ngày tháng vất vả để nuôi con và họ luôn nói với tôi ‘mong cháu hãy quan tâm và yêu thương con bé, nó còn dại lắm’.

Nghe đến đó, tôi chững lại. Có lẽ, trong đầu họ mặc định, ngày tôi về ra mắt, chính là tôi đã công khai mối quan hệ với em, tôi chính là chàng rể tương lai của họ. Lúc này, tự nhiên trong lòng tôi gờn gợn, không còn dám chắc như đinh đóng cột về một đám cưới trong mơ với em, không còn muốn nghĩ tới một gia đình hạnh phúc, một ngày vui trọng đại được tổ chức ở khách sạn 5 sao nữa. Lại nghĩ tới chuyện, bố mẹ em sẽ dắt tay em lên lễ đường, đứng bên cạnh bố mẹ tôi, thì chênh lệch biết bao nhiêu. Tôi liếc nhìn em, trong lòng thầm nghĩ: “Tại sao em có thể giống một cô tiểu thư như vậy, trong khi bố mẹ nghèo nàn như thế này?”.

Em cười nói vui vẻ, giống như đây chính là cuộc sống đích thực của em và em yêu điều đó. Tôi nói với em muốn lên sớm vì có việc gấp nhưng thật ra, tôi không muốn ngủ lại qua đêm ở nơi này, tôi không quen cũng sợ tối tăm…

Từ hôm đó, tôi lại suy nghĩ về mối quan hệ giữa chúng tôi. Liệu tôi có nên tiếp tục? Nếu bố mẹ tôi biết, họ sẽ nghĩ những gì, liệu họ có đồng ý cho tôi lấy một cô gái nhà nghèo, làm nông nghiệp như thế làm vợ? Bố mẹ tôi dù gì cũng khá giả, cũng làm ăn nhiều tiền…


Kể từ hôm đó, em không liên lạc với tôi. Tôi cũng cứ nóng ruột nóng gan không hiểu em có chuyện gì không. (Ảnh minh họa)

Kể từ hôm đó, em không liên lạc với tôi. Tôi cũng cứ nóng ruột nóng gan không hiểu em có chuyện gì không. (Ảnh minh họa)

Tôi lặng lẽ không nhắn tin, không gọi điện cho em. Em cuống quýt gọi cho tôi hỏi tại sao và luôn thắc mắc dạo này tôi lạnh nhạt. Tôi kiếm cớ đi công tác, đi liên hoan để không gặp em. Có lẽ em hiểu nên mới hỏi ‘có phải, anh chê nhà em nghèo, anh vì sợ mất sĩ diện trong ngày cưới, có phải anh sợ bố mẹ mình sẽ không cho anh cưới em? Có phải vì anh nghĩ em là tiểu thư con nhà đài các?’.

Em đã đoán trúng tim đen của tôi, tại sao em lại hiểu tôi như vậy? Không còn cách chối cãi, tôi trả lời: đúng là thế, anh cứ nghĩ em…’. Trước khi cúp máy, em chỉ nói một câu ‘em hiểu rồi, em nhận ra rồi, cám ơn anh vì đã thẳng thắn…’.

Kể từ hôm đó, em không liên lạc với tôi. Tôi cũng cứ nóng ruột nóng gan không hiểu em có chuyện gì không. Đôi khi thấy mình quá bỉ ổi. Tôi có gọi cho em nhưng không được, hình như em đã đổi số điện thoại. Chúng tôi chia tay nhau từ hôm đó, cho đến ngày chúng tôi gặp lại nhau trong tiệc cưới của một người bạn thân chung là được hai tháng…

Một cô gái xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy bước ra từ xe hơi. Đôi giày cao gót ấy chính là tôi tặng em ngày nào… Em trang điểm xinh đẹp, nhìn em chưa bao giờ đẹp hơn thế… Thật lạ, em tự lái xe đến, còn là xe sang. Tôi đơ người khi thấy người yêu cũ của mình. Em đi cùng với một người bạn gái. Chúng tôi không chào nhau, em như không có sự hiện diện của tôi ở đó…


Vì em vốn giàu có nên không muốn những gã đàn ông yêu em chỉ vì tiền. Em đã chọn cách từ bỏ một người đàn ông đáng khinh bỉ và đớn hèn như tôi. (Ảnh minh họa)

Vì em vốn giàu có nên không muốn những gã đàn ông yêu em chỉ vì tiền. Em đã chọn cách từ bỏ một người đàn ông đáng khinh bỉ và đớn hèn như tôi. (Ảnh minh họa)

Bạn bè em xúm lại, ‘trời ơi, dạo này xinh quá, mày mới tậu xe à, nhà giàu có khác. Đổi xe liên tục nhỉ?’. Tôi ú ớ không hiểu sao họ lại nói như vậy. Hay tại họ cũng bị em lừa…?

Tìm hiểu qua một người bạn của em, tôi quá bất ngờ khi biết, em chính là cô tiểu thư nhà giàu. Em không phải là cô gái nghèo khó, cũng không có bố mẹ nào ngoài 60 tuổi mà làm nông nghiệp. Tất cả đó là màn kịch em bày ra để thử lòng tôi. Em giàu có, sang trọng, bố mẹ em cũng vô cùng giàu. Họ yêu thương em, quan tâm em, còn người mà em đưa tôi về gặp, chỉ là một người họ hàng mà em nhờ vả. Giờ thì tôi đã hiểu…

Vì em vốn giàu có nên không muốn những gã đàn ông yêu em chỉ vì tiền. Em đã chọn cách từ bỏ một người đàn ông đáng khinh bỉ và đớn hèn như tôi. Tôi không xứng đáng với em. Tôi đã mất nhiều thời gian để tán tỉnh em, có được em, tôi lại phũ phàng từ bỏ chỉ vì em nghèo khó. Giờ biết em là tiểu thư con nhà giàu thì quá muộn rồi. Tôi đâu còn tư cách đến gần em, đâu dám nhìn em. Kẻ như tôi thì cả đời này sẽ không có được tình yêu chân chính. Thật không ngờ, người con gái giàu có như em lại giản dị, lại lương thiện và khát khao tình yêu chân thành như vậy. Chỉ là, tôi đã phụ tấm lòng của em. Giờ thì, tôi không còn mặt mũi nào nhìn em nữa, chỉ còn biết cúi đầu tạ tội và cầu chúc cho em có được tình yêu chân thành, thứ mà em xứng đáng có được hơn bất cứ ai khác…

Theo Khám phá

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

Tâm sự - 12 giờ trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Tâm sự - 21 giờ trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".

Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá

Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.

Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên

Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.

Nghỉ hưu sống độc lập, tôi tưởng giảm gánh nặng cho con, ai ngờ vợ chồng suýt bỏ nhau

Nghỉ hưu sống độc lập, tôi tưởng giảm gánh nặng cho con, ai ngờ vợ chồng suýt bỏ nhau

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng khi bước vào giai đoạn nghỉ hưu, sống độc lập, không phụ thuộc con cái là lựa chọn lý tưởng. Tuy nhiên, thực tế mô hình này không phải lúc nào cũng suôn sẻ.

Ngỡ ngàng khi bạn trai "hoàn hảo" trên mạng lại là một kẻ kiểm soát cực đoan

Ngỡ ngàng khi bạn trai "hoàn hảo" trên mạng lại là một kẻ kiểm soát cực đoan

Tâm sự - 2 ngày trước

Khi yêu online, anh vô cùng lãng mạn, tâm lý, thế nhưng khi gặp ngoài đời, tôi lại sợ hãi với tính cách thích kiểm soát của bạn trai.

Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng mời 'tình địch' bữa cơm rượu và cái kết

Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng mời 'tình địch' bữa cơm rượu và cái kết

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Phát hiện vợ ngoại tình, tôi không làm ầm ĩ, không truy hỏi. Thay vào đó, tôi chọn cách gặp người đàn ông kia. Chính cuộc trò chuyện tưởng chừng bình thường ấy lại trở thành bước ngoặt cứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ đổ vỡ.

Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình

Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình

Tâm sự - 3 ngày trước

Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ tin vào đàn ông và tình yêu, thế rồi anh đến giúp tôi hiểu rằng thế nào là người đàn ông tốt thực sự, anh không chỉ làm chồng, mà còn là người cha đầy yêu thương và trách nhiệm của con gái tôi.

Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này

Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này

Tâm sự - 3 ngày trước

Tôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.

Top