Nợ ngân hàng ngập đầu, vậy mà mỗi tháng vợ tôi vẫn dấm dúi cho mẹ đẻ hai triệu, khác gì đang vay nặng lãi!

| Tâm sự

Tôi cứ nghĩ 400 triệu kia là cho không, vậy mà mẹ vợ còn nỡ cầm tiền hàng tháng con gái gửi về. Sau chuyện này, sự tôn trọng của tôi dành cho bà vơi đi vài phần.

Nếu không có đứa con, chắc chắn tôi đã bỏ vợ từ lâu rồi. Là phụ nữ, đáng lẽ em phải biết căn cơ tính toán để vun vén cho gia đình. Đằng này, khi có tiền thì em tiêu pha bạt mạng mặc dù gia đình chúng tôi cũng chưa đến mức giàu có. Còn lúc khó khăn, vợ tôi cũng chẳng biết chắt bóp.

Vợ tôi rất thương mẹ. Vì nhà chỉ có một mẹ một con nên em luôn muốn bù đắp tất cả những gì có thể. Mỗi lần chúng tôi về quê, em lại mang theo cả núi đồ ăn và quần áo. Tôi thấy điều đó là lãng phí nhưng vẫn nhường nhịn vợ vì suy cho cùng, đó là người đã sinh ra và nuôi em.

Bản thân tôi cũng luôn tự hào với cách cư xử của mình. 3 năm qua, tôi đối với mẹ vợ như mẹ đẻ. Lần nào gặp bà, tôi cũng cho bà vài trăm để tiêu vặt. Bà cho con tôi bao nhiêu, tôi cho lại bấy nhiêu.

Một năm trước, vợ chồng tôi mua được căn nhà trả góp . Căn nhà có giá 1 tỷ 400 triệu. Mẹ vợ bán đất được 400 triệu và cho chúng tôi. Vợ chồng tôi có 500 triệu, số còn lại thì vay ngân hàng và đến bây giờ vẫn chưa trả hết nợ.

Nợ ngân hàng ngập đầu, vậy mà mỗi tháng vợ tôi vẫn dấm dúi cho mẹ đẻ hai triệu, khác gì đang vay nặng lãi! - Ảnh 1.

Làm như vợ tôi khác nào số tiền 400 triệu kia cũng là cho vay trả góp? (Ảnh minh họa)

Áp lực nợ nần, tôi đã phải nói chuyện nghiêm túc với vợ. Trước đây em muốn chi tiêu thế nào cũng được, vì lúc đó chúng tôi không có gánh nặng tiền bạc. Còn bây giờ, tháng nào cũng phải trả ngân hàng gần chục triệu, chúng tôi cần chi tiêu thật hợp lý để sớm trả xong món nợ này.

Chúng tôi chia ra rất rõ ràng, lương vợ là để trả nợ, còn lương của tôi là ăn tiêu sinh hoạt và có dư ra sẽ để dành. Tôi cũng không biết vợ giấu mình chuyện tiền bạc cho đến hôm ấy, tôi vô tình nghe vợ gọi điện về cho mẹ hỏi đã nhận được tiền của tháng này chưa.

Đẩy cửa bước vào, tôi giật điện thoại vợ rồi hỏi thẳng em. Sau một hồi ngập ngừng, vợ tôi nói mỗi tháng em vẫn gửi về hai triệu cho mẹ. Vì đất bà đã bán cho chúng tôi nên em muốn trích một khoản để bà ăn tiêu sinh hoạt.

Tôi không còn lời nào để nói với vợ. Rõ ràng chúng tôi đang nợ ngập đầu, mẹ vợ cũng có lương hưu và không đến mức phải chu cấp tiền . Làm như vợ tôi khác nào số tiền 400 triệu kia cũng là cho vay trả góp? Mấy ngày nay không khí gia đình tôi căng thẳng lắm. Tôi rất muốn nói cho vợ hiểu nhưng em cứ cố chấp không nghe. Theo mọi người tôi phải thuyết phục em thế nào đây, vì bây giờ tôi cũng hết cách rồi.

Theo Nhịp sống Việt


Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.