Nữ nhà báo và cái danh “dễ bị chồng bỏ”

| Gia đình

Thời còn mon men trước cửa làng báo, tôi được ông chú, cũng trong nghề, “cảnh báo” rằng: “Con gái làm phóng viên vất vả đấy, cẩn thận không chồng nó bỏ…”.

Câu nói của chú theo tôi đến tận bây giờ, không phải để chùn bước lo lắng cho hạnh phúc lung lay trước những khó khăn trong nghề, mà là để dõi theo và chiêm nghiệm, để nhắc nhở mình khi cần lấy lại thăng bằng giữa gia đình và công việc.

Nữ nhà báo và cái danh “dễ bị chồng bỏ” 1
  
Tôi là người an toàn, luôn chọn giải pháp an toàn. Có thể bạn nghĩ “thế sao phù hợp làm báo!”. Người làm báo phải xông pha, thậm chí cứ chỗ nào “thiếu an toàn” nhất thì dấn thân, có vậy mới tìm kiếm được những thông tin đắt giá. Song đó chỉ là phần nổi mà ai cũng thấy khi nghĩ về nghề này. Thực tế, công việc càng hiểm nguy, người ta càng cần sự cẩn trọng.
 
Tôi trở thành nữ biên tập viên sau chút đắn đo về “giải pháp an toàn” cho hạnh phúc riêng tư. Làm công tác biên tập có lẽ sẽ “nhàn” hơn, có nhiều thời gian hơn để chăm sóc gia đình. Những ngày đầu, tôi nghĩ thế…

Vậy nhưng tôi đã nhầm. Thực tế thì với bất kỳ nghề nào, khi bạn say mê nó, muốn dụng tâm về nó, bỏ công sức về nó, bạn sẽ luôn bận rộn.Nghề báo càng đòi hỏi tâm sức nhiều hơn. Nếu bạn không đam mê, không dụng công với nó, bạn không thể theo nghề. Sự thiếu đam mê sẽ hình thành cho bạn rất nhiều áp lực.

Chồng tôi đã quá quen với cảnh 1-2 giờ sáng vẫn thấy vợ lọ mọ bên máy tính khi có tin bài về một sự kiện nóng cần lên gấp. Các con tôi, đứa lớn tự biết thân biết phận tìm một góc mà chơi khi mẹ “ôm máy tính”, vì nó hiểu mẹ đang cần làm việc, mọi cố gắng thu hút sự chú ý của mẹ lúc ấy đều không ích lợi gì. Song đứa bé thì không hiểu điều đó. Phần lớn thời gian tôi tranh thủ làm việc, trực tin buổi tối, nó sẽ lao vào đòi đập máy tính của tôi, nó muốn “chơi”cùng với tôi. Không được mẹ đáp ứng, nó mè nheo, quấy nhiễu. Hòa bình chỉ thựcsự được lập lại khi sự căng thẳng của cả hai mẹ con đã bắt đầu leo thang và bố nó đến giải cứu cho tôi bằng cách bế thốc thằng bé đi trong khi mồm nó vẫn gào hết công suất còn nước mắt nước mũi thì tèm lem khắp mặt.

Đôi khi tôi cũng tự hỏi ông xã uống phải thuốc gì mà có thể kiên nhẫn được với vợ đến thế. Từ ngày lấy anh, chưa có Tết nào tôi dành được thời gian cho gia đình một cách trọn vẹn. Chúng tôi đều phải trực tin. Một tờ báo điện tử cập nhật tin tức theo giờ thì không có chuyện nghỉ ngơi ngay cả ngày lễ tết. Bởi thông tin mới không nghỉ, vẫn luôn có sự kiện mới diễn ra...

Các kỳ du lịch cũng vậy. Tôi có thể đãng trí quên xách túi hành lý chứa tất cả quần áo của mấy mẹ con trong vài ngày xa nhà (nên thường thì ông xã sẽ đảm nhận luôn việc đó) nhưng không bao giờ quên cắp theo laptop -“người tình” của tôi. Tôi cần nó để kết nối với đồng nghiệp trong guồng công việc vẫn vận động không ngừng, chẳng liên quan tới chuyện tôi có đang “đi nghỉ” hay không.

Giờ bạn đã có thể hình dung đôi chút về sự “thiên vị” cho công việc của những người làm báo, về sự thiệt thòi của những gia đình trót chọn “người giữ lửa” làm nghề báo, song bạn đừng tin họ có tỉ lệ đổ vỡ hôn nhân cao hơn. Dùl àm việc trong ngành nghề nào, chúng ta vẫn đối diện với nguy cơ đổ vỡ hôn nhân nếu thiếu kỹ năng tổ chức cuộc sống, thiếu một tấm lòng yêu thương, đồng cảm. Tôi có thể để công việc đôi lúc “đánh cắp” thời gian của gia đình, nhưng tôi sẽ tìm cách bù đắp cho chồng, cho con bằng một cách khác, vào một lúc khác.

Thật may là đến giờ, tôi vẫn dám nói với bạn rằng, tôi làm báo, và gia đình tôi hạnh phúc.
 
Theo Huyền Anh
Dân Trí
kimvan
Ý kiến của bạn
Tags:
Cha mẹ trả lời thế nào khi con xin tiền? Câu trả lời có thể ảnh hưởng đến thói quen tiền bạc và tương lai của trẻ

Cha mẹ trả lời thế nào khi con xin tiền? Câu trả lời có thể ảnh hưởng đến thói quen tiền bạc và tương lai của trẻ

Nuôi dạy con -

GĐXH - Không ít cha mẹ nghĩ rằng chuyện con xin vài chục nghìn hay vài trăm nghìn chỉ là chuyện nhỏ. Thế nhưng, theo các chuyên gia tâm lý, chính những lần trẻ đưa tay xin tiền và cách người lớn phản ứng lại là "lớp học tài chính" đầu tiên của cuộc đời. Một câu quát mắng, một lần nuông chiều vô điều kiện hay một cách ứng xử khéo léo đều có thể để lại dấu ấn theo con đến tận khi trưởng thành.

Đi hơn nửa đời người mới hiểu: Có những điều tuổi trẻ theo đuổi, tuổi già lại mỉm cười buông xuống

Đi hơn nửa đời người mới hiểu: Có những điều tuổi trẻ theo đuổi, tuổi già lại mỉm cười buông xuống

Gia đình -

GĐXH - Khi còn trẻ, chúng ta thường nghĩ rằng hạnh phúc nằm ở phía trước. Chỉ cần cố gắng thêm một chút, kiếm nhiều tiền hơn một chút, cuộc sống rồi sẽ viên mãn. Nhưng thời gian trôi qua, những điều từng khiến ta miệt mài theo đuổi lại dần trở nên nhẹ nhàng hơn. Tuổi già không lấy đi khát vọng của con người, mà giúp chúng ta hiểu điều gì thật sự đáng để giữ và điều gì có thể mỉm cười buông xuống.

Một suy nghĩ tiêu cực có thể hủy cả ngày của bạn: Đây là cách để lấy lại quyền kiểm soát

Một suy nghĩ tiêu cực có thể hủy cả ngày của bạn: Đây là cách để lấy lại quyền kiểm soát

Thâm cung bí sử -

GĐXH - Chỉ một lời chê cũng đủ khiến nhiều người day dứt suốt cả ngày, trong khi hàng loạt lời động viên lại nhanh chóng bị lãng quên. Theo các chuyên gia về hành vi, điều đó không có nghĩa bạn yếu đuối mà là cách bộ não được lập trình để luôn cảnh giác với nguy cơ. Tuy nhiên, nếu không biết điều chỉnh, những suy nghĩ tiêu cực có thể âm thầm điều khiển mọi quyết định trong cuộc sống.

Từ tuổi 40 đến 70: Mỗi 10 năm, cuộc đời lại dạy chúng ta những điều càng nghĩ càng thấm thía

Từ tuổi 40 đến 70: Mỗi 10 năm, cuộc đời lại dạy chúng ta những điều càng nghĩ càng thấm thía

Gia đình -

GĐXH - Tuổi tác không chỉ để lại những nếp nhăn trên gương mặt mà còn âm thầm thay đổi cách mỗi người nhìn về cuộc sống. Sau tuổi 40, cứ mỗi 10 năm trôi qua, chúng ta lại hiểu thêm nhiều điều. Đó không phải là những bài học được dạy bằng lời nói, mà được đúc kết từ chính những trải nghiệm, mất mát và yêu thương của một đời người.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.