Nữ sinh bị đánh ghen kinh hoàng là ai?
Đã hơn 3 tuần trôi qua kể từ khi nữ sinh lớp 10 bị các “đàn chị” đánh “dằn mặt”, học sinh trong trường vẫn chưa hết bàng hoàng.
|
|
|
Khu trọ lụp xụp nơi xảy ra sự việc cháu Lý Thị T. bị các “đàn chị” đến tận phòng trọ “đánh ghen”. |
4 “đàn chị” đến “đánh ghen” em T. là Chẩu Thị Th., Chẩu Thị L., Thẻn Thị L. và Chẩu Thị T. đều đang học lớp 12, trên cháu T. 2 lớp.
Cả 5 nữ sinh trên đều ở các xã sâu xa của huyện Vị Xuyên, phải thuê nhà trọ ở thị trấn để theo học cấp 3.
Nữ sinh Lý Thị T., quê ở xã Thượng Sơn, cách trường hơn 30km.
Các nữ sinh đến “đánh ghen hội đồng” trú ở xã Ngọc Minh; Thẻn Thị L. người trên huyện Quản Bạ, học tại Trung tâm GDTX huyện Vị Xuyên.
Vị Xuyên có 4 trường cấp 3, và hầu như đều tập trung ở khu vực trung tâm. Các em học sinh ở các xã vùng sâu vùng xa muốn theo học, hầu hết phải thuê nhà trọ.
Đó là lý do khiến trung tâm thị trấn Vị Xuyên có rất nhiều dãy nhà trọ cho học sinh thuê. Hầu hết, các dãy trọ này được xây dựng rất tạm bợ, lụp xụp.
Cùng ngày bị các “đàn chị” đến “dằn mặt, ngay trong chiều 10/9, T. đã sợ hãi chuyển sang khu trọ khác, của một chủ trọ có tên là Bẩy, cách khu trọ cũ vài trăm mét.
|
|
|
Khu trọ mới (nơi cháu T. về ở sau khi bị đánh) cũng lụp xụp
không kém. |
Khu nhà trọ gồm 7 - 8 phòng xây dựng bằng tường 10, mỗi phòng có diện tích chật hẹp chưa đầy chục m2. Phòng của cháu Lý Thị T. ở ngay phía cổng ra vào.
“Điều kiện học hành ở khu vực miền núi rất khó khăn. Các cháu từ các xã vùng sâu vùng xa ra ngoài thị trấn đều phải trọ học, xa gia đình, hiểu biết rất hạn chế, lại không có bố mẹ giám sát nên không ai quản lý được các cháu.
Về phía chủ cho thuê trọ, chúng tôi cũng chỉ quản lý các cháu bằng những thông tin yêu cầu các cháu khai lý lịch, quê quán, tên bố mẹ, học lớp nào… Những thông tin này được lưu lại trong một cuốn sổ theo dõi chung, và làm công tác đăng ký tạm trú cho các cháu…” – anh H. nói.
Chúng tôi tìm đến khu nhà trọ mới của cháu Lý Thị T. (cháu chuyển chỗ ở ngay trong ngày xảy ra sự việc bị đánh).
Khu nhà trọ lụp xụp, tường đất, lợp pro-ximăng có khoảng hơn chục phòng, gồm 2 dãy vuông góc với nhau hình chữ L.
Khoảng sân đất phía trước khá rộng, tuy nhiên, tường rào khu trọ là một bờ cây dại, chiếc cổng tre ra vào khu trọ dường như chỉ là hình thức, bởi nó quá ọp ẹp, không đủ kiên cố để thực hiện chức năng giữ an ninh cho các cháu xa nhà.
|
|
|
Đường vào bản Hạ Sơn, xã Thượng Sơn – gia đình của cháu Lý Thị T. |
Phòng trọ của cháu Th. cửa khóa im ỉm bằng chiếc khóa cũ kỹ. Ngày cuối tuần, các em đều về nhà, chỉ còn duy nhất một phòng trọ có 3, 4 em đang chuẩn bị nấu cơm trưa.
Em H., (cùng khối với T. và là hàng xóm khu trọ của em Lý Thị T.) kể: “bạn T. mới chuyển về đây ở được hơn chục ngày. Bạn ấy ở một mình…”.
“Cả trường biết, vì mấy ngày sau thì có cái clip ấy trên mạng. Bạn T., cũng kể cho chúng cháu nghe, nhưng cháu là con trai nên không được bạn ấy kể kỹ…”. “Cháu đã xem cái clip đấy chưa?”, “Cháu chưa, vì cháu không có điện thoại. Mà phải là điện thoại màn hình màu mới xem được, vì máy đó mới có Bluetooth”.
“Các cháu mới học lớp 10 mà đã có điện thoại cả rồi hay sao? Các cháu sử dụng điện thoại để làm gì?”. “Nhiều bạn có lắm. Chúng cháu liên lạc với bố mẹ, nhưng chủ yếu là nhắn tin cho bạn bè thôi”.
Qua lời kể của H., sáng sớm ngày 29/9, anh trai của Lý Thị T. đã lên xóm trọ đưa em về nhà.
Em L., em Th. cùng xóm trọ với em Lý Thị T. kể: hai ngày sau khi bạn T. bị đánh, các bạn trong lớp cháu đều xôn xao đi tìm xem cái clip ấy. Cả trường ai cũng biết. Các bạn ấy còn xuống tận lớp bạn T. để “xem mặt”.
Câu chuyện về vụ “đánh ghen” khiến nhiều em học sinh, nhất là các em gái rất lo lắng.
“Bạn T. chắc cũng rất sợ. Bạn ấy kể với cháu, bạn ấy sẽ nghỉ học hoặc phải xin chuyển trường, vì chuyện vừa xảy ra khiến bạn ấy rất sợ” – cháu Th kể.
Sau khi có được địa chỉ nhà cháu Lý Thị T., nạn nhân trong đoạn clip đánh ghen, chúng tôi quyết định tìm đường về tận nhà của cháu ở thôn Hạ Sơn, xã Thượng Sơn cách thị trấn gần 40km đường đèo dốc quanh co.