Phát cáu vì vợ xảo ngôn
Mẹ ở quê điện thoại vào, vợ bắt máy, oang oang: “Trời ơi, trùng hợp quá, con đang tính gọi cho mẹ nè!”.
Trưa, con trai về, quên khuấy nên chồng không nhắc. Điện thoại đổ chuông, đầu dây bên kia là mẹ. Không rõ bà nói gì nhưng chồng nghe giọng vợ nhanh nhảu: “Dạ không quên đâu mẹ. Cháu nó chuẩn bị gọi cho mẹ đấy ạ. Nhưng lại chậm hơn bà một bước rồi!”. Vợ nháy mắt chồng, ra hiệu gọi cu Ti.
Có lần, bác Tám hàng xóm bị tai nạn giao thông phải nhập viện. Trùng chuyến công tác, chồng giao vợ việc lễ nghĩa xóm làng, giục vợ đi thăm. “Hàng xóm tối lửa tắt đèn mà anh. Em ghé bệnh viện thăm bác ấy ngay” - vợ nói như đinh đóng cột. Vậy mà ngày chồng về, vô tình thấy bác Tám ngồi ngoài thềm nên hỏi thăm, vừa lúc vợ từ nhà đi ra, vẻ đầy ngạc nhiên: “Bác Tám khỏe rồi ạ? Hôm qua thấy bác về, cháu tính sang nhà gặp một chút mà lu bu quá!”. Hỏi ra, vợ vẫn chưa đến thăm khi bác còn nằm viện.
Tháng trước nghe vợ “tám” với bạn: “Em gái mình đi Úc về, mua nhiều cherry lắm. Quả nào quả nấy mập bẩy, hôm nào mình ghé qua đưa bồ một ít”. Chẳng biết vợ hứa cho vui hay cherry ngon quá mà quên để dành phần bạn, vừa rồi bạn ghé chơi, hỏi cherry còn không, vợ cười giả lả: “Mấy lần định mang đến cho bồ, mà cứ quên. Bữa chồng mình vệ sinh tủ lạnh, kiểm tra thì trái nào cũng dập dập nên bỏ luôn”. Biết tỏng tính vợ, bạn đáp: “Tưởng khô hết rồi chứ! Hứa mang qua từ tháng trước cơ mà!”. Vợ đỏ mặt. Chồng thấy ngượng, bỏ lên gác chơi với con.
Dẫu biết lời nói không mất tiền mua, nhưng nói thế nào để người nghe cảm thấy mình chân tình và ghi nhận nó mới là việc khó. Cố tình... xạo bằng lời nói đầu môi chót lưỡi để được lòng người ta chẳng những khiến họ khó chịu mà còn vô tình tự mình hạ thấp giá trị của bản thân. Mong vợ từ nay đừng nói suông nữa mà hãy biến những “em định”, “em tính” thành hiện thực, để những ai vợ trót “đang định”, “đang tính” sẽ không cảm thấy bị lừa, vợ nhé!
Theo Nguyễn Khiết
PNO