Hà Nội
23°C / 22-25°C

Phát hiện chồng từng định cưới cô gái khác

Thứ hai, 09:48 01/07/2013 | Tâm sự

Với tôi, đó là sự phản bội, nhưng đóng tuồng cao thượng, hy sinh, đến khi thất bại thì vẫn đường đường chính chính là một nam tử hán cưới tôi.

Chúng tôi tình cờ gặp và yêu nhau cách đây 4 năm. Tình yêu thật đẹp và lãng mạn, tuy nhiên, anh ấy phải trở lại Mỹ sau đó, và vẫn tiếp tuc giữ liên lạc với nhau. Chúng tôi trò chuyện mỗi ngày 2-3 tiếng đồng hồ trên điện thoại, nói cho nhau nghe tất cả và trao đổi, xây dựng một tương lai tốt đẹp.

Tôi từng dang dở và anh cũng vậy. Chúng tôi đã có tuổi nên cũng chẳng muốn chờ đợi lâu hơn. 6 tháng sau đó anh về lại lần nữa, lần này chúng tôi chính thức có quan hệ với nhau. Anh nói với tôi: "Thế là gạo đã nấu thành cơm. Bây giờ chúng ta đã là một rồi em nhé!". Anh đưa tôi đi thăm bạn bè và giới thiệu là vợ chưa cưới. Sau đó anh về lại Mỹ, vẫn giữ liên lạc được một thời gian, cũng có vài lần chúng tôi mâu thuẫn nhau trong lời nói nhưng không đáng kể.

Tôi có nhiều áp lực bởi kinh doanh gặp khó khăn, tôi biết anh là Việt Kiều nghèo nhưng tôi yêu và không cần gì cả. Một hôm, anh nhắn tin cho tôi là anh rút lui, vì nghèo, không giúp gì cho tôi được, anh biết tôi có nhiều cơ hội, anh yêu nên hy sinh tình yêu của mình, để tôi có một chọn lựa khác tốt hơn. Từ đó tôi điện thoại anh không nghe, tôi nhắn tin không trả lời, tôi gửi thư cũng không có hồi âm, tôi gần như van nài trong vô vọng! Tôi từng chán nản muốn kết thúc sự sống, bởi anh là tinh thần của tôi, nhưng tôi vẫn phải lay lắt qua ngày vì tôi còn con. Tôi bắt đầu lao vào công việc, chẳng màng gì khác hơn, ai hỏi, tôi cũng nói đã có chồng và chồng tôi đang ở xa, vì tôi luôn tin rằng, một ngày nào đó chúng tôi sẽ đoàn viên, bởi anh hy sinh cho tôi, nhưng tôi không chọn lựa ai khác thì chúng tôi rồi sẽ vẫn là của nhau.

Phát hiện chồng từng định cưới cô gái khác 1
  Ảnh minh họa: Inmagine.

Một hôm, bỗng dưng anh chủ động liên lạc sau gần 1 năm cắt đứt. Anh cho tôi biết, trong thời gian dài ấy anh bị bạo bệnh, cứ nghĩ là sẽ không qua khỏi và không muốn tôi đau lòng nên âm thầm chịu đựng, để dù anh có ra đi thì tôi cũng không đau khổ. Giờ anh đã lành bệnh mới quay trở về, mong được lấy tôi. Tôi đã khóc rất nhiều, vì thương chồng phải hy sinh, gặm nhấm nỗi đau thể xác cũng như tinh thần một mình mà tôi không chia sẻ được. Tôi yêu anh nhiều hơn, trân trọng anh gấp bội lần. Anh gửi hồ sơ về cho tôi đi nộp, sau vài tháng anh về, chúng tôi chính thức kết hôn.

Đời tôi, đây mới là lần hạnh phúc thật sự. Chúng tôi yêu, quấn nhau, như chưa từng yêu bao giờ. 6 tuần sau, chồng tôi về lại Mỹ làm thủ tục bảo lãnh vợ sang. Sau một năm tôi cũng sang đoàn tụ với chồng. Hôm nay, sau 3 tháng hạnh phúc bên nhau, tôi dọn dẹp nhà cửa, bắt gặp một lá thư:

Anh xa nhớ! Anh yêu! Lúc này anh vẫn khỏe va nhớ em nhiều? Em nhớ, nhớ, nhớ mong thật nhiều. Anh ơi! Đến khi nào mình mới được ở gần bên nhau? Thời gian và khoảng cách xa quá, giờ sau một ngày làm việc mệt đuối, nằm xuống là em nhớ anh. Em rất nhớ anh, em sẽ chờ đợi anh, chờ đến ngày mình ở bên nhau, hạnh phuc ấm áp anh nhé, anh giữ gìn sức khỏe. Em yêu anh!

Kèm theo đó là giấy khai sinh, giấy chứng nhận độc thân, hộ khẩu, CMND, và giấy xin đăng ký kết hôn, có chữ ký của chồng tôi, và một số hình của cô gái ấy. Điều đáng nói ở đây là thư, hồ sơ cá nhân và hình ảnh gửi qua cho chồng tôi vào thời điểm anh ấy cắt liên lạc với tôi mà gọi là "anh nghèo nên hy sinh". Anh không giải thích khi tôi gặng hỏi, mà chỉ bỏ đi, rồi anh bảo đó là chuyện người ta thấy anh độc thân mai mối. Tôi hỏi, nếu anh không có ý định tiến tới thì tại sao cho người ta thông tin về mình và kêu người ta làm hồ sơ gửi cho anh, anh im lặng bỏ đi.

Khi tôi phản ứng mạnh thì anh nói là lúc ấy anh còn là độc thân, anh có quyền, trong khi tôi vẫn xem anh là chồng chưa cưới, chung thủy và đợi chờ. Tôi không kiềm chế được đã buông tay tát vào mặt anh thì anh bảo: "Cô làm như cô còn trong trắng vậy". Tôi quá thất vọng về người chồng mà tôi thương yêu và luôn tự hào về nhân cách, đạo đức

Với tôi, đây là sự phản bội, nhưng đóng tuồng cao thượng, hy sinh, đến khi thất bại thì vẫn đường đường chính chính là một nam tử hán cưới tôi. Chuyện người ta không đến được với nhau vì nguyên nhân gì dĩ nhiên làm sao tôi biết được, nhưng đã thấy sụp đổ tất cả trong tôi. Tình yêu, là lý lẽ của con tim, tôi chưa biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng giờ tim tôi tan nát, tôi như kẻ không hồn, không thiết sống nữa, sự tôn trọng đối với chồng không còn nữa, tôi phải nhìn anh ấy như thế nào đây?

Tới đây tôi sẽ sống như thế nào? Tôi nhận xét về chồng mình như thế có quá không? Tôi gửi thư này, xin bạn đọc khách quan nhận xét về người chồng của tôi một cách công bằng, và cho tôi lời khuyên tốt nhất. Tôi chân thành cảm ơn!

TLV/ngoisao

thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này

Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.

Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!

Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!

Tâm sự - 12 giờ trước

GĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...

Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh

Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.

Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn

Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn

Tâm sự - 17 giờ trước

GĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.

Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở

Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở

Tâm sự - 21 giờ trước

GĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.

Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng

Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.

36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi

36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.

Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ

Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.

Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự

Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.

Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu

Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.

Top