Phụ tình người yêu nghèo, lấy vợ sang và cái kết đau lòng
Khi các mối quan hệ nhiều và các cô gái vây quanh tôi, tôi càng thấy mình có nhiều cơ hội và sự lựa chọn.
Tôi là một anh chàng đẹp trai, ga lăng, mồm mép nên con gái theo rất nhiều. Khi chưa ra thành phố lập nghiệp, tôi không biết được lợi thế của mình và thường hay nghĩ mình chỉ có thể làm được như vậy, chỉ có thể yêu một người và chung tình với cô gái ấy, đó là người con gái thanh mai trúc mã của tôi. Nhưng khi đi học, đi làm rồi có công việc ổn một chút, tôi bắt đầu có các mối quan hệ. Được nhiều người khen ngợi, quý mến, được sếp giao cho nhiều việc trọng đại, tôi trở thành cánh tay phải đắc lực của sếp. Tôi được nhiều người trọng dụng và đương nhiên, các mối quan hệ của tôi cũng mở mang.
Tình yêu cứ như thế trôi đi nhưng tình cảm thì nhạt phai. Tôi lâu dần không còn cảm nhận được sự vui vẻ, hạnh phúc khi ở bên người tình thanh mai trúc mã nữa. Khi các mối quan hệ nhiều và các cô gái vây quanh tôi, tôi càng thấy mình có nhiều cơ hội và sự lựa chọn.
Tôi ít về quê hơn, cũng hay vui vẻ với đồng nghiệp trên công ty và quên hết những lời hứa hẹn với người yêu của mình ở nhà. Dù nói rằng sẽ cưới nhau, rồi cùng nhau lên thành phố sống nhưng sau này, khi gặp được người con gái si mê tôi, đem lòng yêu tôi và theo đuổi tôi hơn một năm trời, tôi đã thành kẻ ‘bắt cá hai tay’.

Khi phát hiện cô ấy là con nhà gia giáo, giàu có, tôi càng thấy cơ hội của mình rộng mở hơn. Nếu lấy được cô tiểu thư xinh đẹp con nhà giàu này, tôi sẽ có một tương lai rạng rỡ. Tôi đã liền một lúc yêu hai người con gái và sẵn sàng làm mọi việc để họ vui. (Ảnh minh họa)
Vẫn nói yêu người trước nhưng tôi lại một lòng cung phụng người yêu hiện tại. Khi phát hiện cô ấy là con nhà gia giáo, giàu có, tôi càng thấy cơ hội của mình rộng mở hơn. Nếu lấy được cô tiểu thư xinh đẹp con nhà giàu này, tôi sẽ có một tương lai rạng rỡ. Tôi đã liền một lúc yêu hai người con gái và sẵn sàng làm mọi việc để họ vui.
Chỉ là, tôi luôn ở thành phố nên những ngày trong tuần dành cho cô gái tôi đang yêu còn cuối tuần về lại ỉ ôi với người bạn thanh mai trúc mã. Tôi đã muốn nói lời chia tay người con gái cũ nhưng lại không dám. Cho đến một ngày cô ấy đọc được tin nhắn trong điện thoại của tôi và phát hiện, tôi nhân cơ hội đó nói lời chia tay. Cô ấy khóc lóc, cầu xin tôi quay về và sẵn sàng tha thứ cho tôi, nhưng tôi đã không mảy may suy nghĩ, không cần một cơ hội nào cả, quyết định rũ bỏ mối tình 8 năm trời. Vì bây giờ, tôi là người có tương lai rộng mở. Lấy người con gái này, tôi sẽ là con rể nhà giàu và biết đâu, cơ hội sẽ mở cửa với tôi.
Bố cô ấy hứa sẽ cho tôi làm giám đốc ở công ty ông ấy đang là chủ tịch. Tôi vui mừng lắm và chắc chắn rồi, dù có các vàng tôi cũng không thể lấy người tình cũ. Tôi chuyển hẳn lên thành phố sống và cưới người vợ giàu có của mình, không quan tâm người yêu cũ khóc lóc, đau khổ ra sao.
Hơn 2 năm sống cùng gia đình người vợ giàu có, tôi mới thấm nỗi khổ của người đi ở rể. Ăn gì, uống gì tôi cũng không được tự do. Đụng vào cái gì thì bố mẹ vợ cũng nói tôi cẩn thận không làm vỡ vì đồ đắt tiền. Rồi, ông bà quản thúc tôi như quản thúc con dâu. Tôi được quyền quản lý công ty nhưng chỉ là vị trí quản lý chứ không phải giám đốc như ông nói, chỉ là quản lý ở cấp bộ phận nhỏ. Và tiền bạc cũng không được tự do thu chi, phải do bố mẹ vợ làm hết. Tôi như cái máy, cái chân sai vặt của họ vậy thôi.
Vợ tôi làm nũng, suốt ngày chỉ biết ăn chơi diện dập, nói sinh con thì sợ xấu người nên chỉ thích tôi chiều chuộng, chở đi mua sắm rồi đi chơi. Tôi có xe hơi nhưng nhìn chỉ giống như tài xế của vợ. Có lúc đi ăn với bạn cô ấy mà người ta còn nhầm tôi chính là anh lái xe.

Có lẽ, đây là cái giá tôi phải trả vì bỏ người yêu nghèo lấy vợ giàu. Âu cũng là số phận, cũng là điều tôi phải gánh chịu vì đã bỏ tình yêu của mình. (ảnh minh họa)
Ở trong nhà vợ, tôi chẳng có chút tự do nào. Đi thưa về gửi, tôi đã chán ngấy cảnh ấy. Nghĩ lại thời mình còn tự do, thích làm gì thì làm, thích sống ra sao thì sống, tôi thấy sung sướng làm sao. Giờ thì tôi thành như người bị buộc chân buộc cẳng. Tiền bạc không có, hữu danh vô thực. Sống ở nhà giàu nhưng suốt đời mang tiếng con rể nhà giàu, tôi thấy nhục nhã lắm.
Tôi về quê vợ tôi cũng chẳng buồn về. Ngày đó, tôi về một mình vì có giỗ nhà họ hàng, nói thế nào vợ cũng không theo về, bảo về đó nắng nóng. Tôi đành một mình đi xe khách về, vì xe hơi tôi không thể đi mà không có người đi cùng, vì ông bà sợ tôi bán hay đi lại chở bạn bè đua đòi. Tôi đành về trong tư thế ấy mà nước mắt trào dâng.
Về nhà, gặp lại tình cũ mấy năm trước, tôi không tin nổi người con gái tôi ruồng bỏ ngày nào giờ lại đẹp như tranh vẽ, một con trông mòn con mắt. Và hơn cả, chồng cô ấy là người đàn ông giàu có nhất vùng bây giờ. Nghe nói yêu chiều vợ lắm, cưng vợ lắm. Mẹ tôi cứ mắng tôi bảo ngày trước không lấy cô ấy, giờ nó giàu nó sướng, mày thì khổ sở, mất tự do, không có tiền cho bố mẹ. Nghe mà đau lòng.
Có lẽ, đây là cái giá tôi phải trả vì bỏ người yêu nghèo lấy vợ giàu. Âu cũng là số phận, cũng là điều tôi phải gánh chịu vì đã bỏ tình yêu của mình. Sự phản bội có lẽ không bao giờ nhận được kết cục tốt đẹp.
Theo Khám Phá
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.