Sau đêm tân hôn bất thường, tôi mới biết mình
Trải qua một đêm tân hôn "không giống ai", tôi gặng hỏi chồng và lời thú thực của anh khiến tôi nhận ra mình bị lừa cưới, bị đặt vào sự đã rồi.
Tôi và anh quen và yêu 4 tháng thì cưới. Trong thời gian đó chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn. Anh bảo muốn giữ gìn cho tôi đến đêm tân hôn, không muốn “ăn cơm trước kẻng” vì sợ lỡ hai đứa không đến được với nhau thì tôi lại khổ. Cũng vì lý do muốn nhanh chóng có nhau trọn vẹn nên anh cầu hôn và đề nghị được cưới sớm. Vì ở quê, tuổi tôi cũng được coi là lớn, bố mẹ có chiều hướng sốt ruột nên tôi đồng ý.
Đám cưới của chúng tôi diễn ra tuần trước. Trong đêm tân hôn, là con gái nên tôi không muốn chủ động và chờ đợi chồng tiến tới trước. Vì đợi quá lâu, người mệt mỏi nên tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Buổi sáng tỉnh dậy, thấy chồng ngủ ngon lành bên cạnh và giữa hai đứa không xảy ra chuyện gì, tôi hậm hực đánh thức anh dậy, hỏi tại sao đêm đầu tiên lại diễn ra như vậy. Chồng nói vì cả hai đều mệt nên để hôm khác sẽ vui hơn. Nhìn ánh mắt chồng, tôi phát hiện sự giả dối, phải chăng anh đang giấu giếm vợ điều gì? Tôi buột miệng hỏi: “Có phải anh bị yếu sinh lý không?”.

(Ảnh minh họa)
Lúc này, chồng mới chịu khai thật là rất khổ tâm vì chuyện ấy. Những lần ở bên tôi, anh rất muốn gần gũi nhưng không thể. Anh nói đã đi bác sĩ chữa rồi nhưng không hiệu quả.
Thất vọng và giận dữ, tôi trách chồng tại sao không nói sớm, trước khi cưới nhau. Anh đáp là nếu nói ra thì sợ tôi sẽ đòi chia tay, mà anh thì không muốn cả đời này phải sống một mình. Chồng tôi khóc, cầu xin tôi đừng bỏ anh ấy, cũng đừng phản bội anh. Anh nói rất khao khát có một gia đình với những đứa con.
Giải pháp anh đưa ra là vợ chồng tôi sẽ đi thụ tinh nhân tạo để có con. Còn về chuyện ấy, anh đề nghị tôi sử dụng những phương tiện hỗ trợ.
Những điều chồng nói làm đầu óc tôi điên đảo. Dù rất thương và thông cảm với chồng, thật sự là tôi đã nghĩ đến chuyện chia tay ngay từ ngày thứ hai của cuộc hôn nhân. Kế hoạch sống chung mà anh đề xuất, tôi thấy không ổn, vì đó không phải cuộc sống vợ chồng thật sự, và tôi sợ bản thân sẽ không giữ được mình khi gặp gỡ, giao tiếp với những người đàn ông khác.
Mặt khác, tôi không muốn hy sinh vì chồng khi nghĩ đến chuyện anh đã lừa cưới tôi bằng cách giấu giếm sự thật, đặt tôi trước sự đã rồi. Anh không chỉ thiếu trung thực mà còn ích kỷ, không nghĩ cho tôi. Vậy tôi có cần hy sinh cả tuổi thanh xuân cho anh không?
Nhưng nếu chia tay, tôi sợ gia đình mang tiếng vì ở quê tôi, khi có trục trặc hay tan vỡ hôn nhân, nhất là thời điểm mới cưới, bao nhiêu đồn đoán tiêu cực sẽ dồn vào người phụ nữ. Mọi người luôn nghĩ cô vợ phải mắc lỗi nghiêm trọng nào đó nên bị chồng từ bỏ, chứ ít khi tin một cô gái 27 tuổi mới kết hôn như tôi lại lập tức dám bỏ chồng. Còn nếu nói rõ sự thật, mọi người sẽ càng chê cười tôi là quá ham hố, coi trọng chuyện xác thịt thay vì tình nghĩa vợ chồng.
Tôi cũng nghĩ đến giải pháp cố gắng chờ đợi một thời gian, qua vài năm để không còn là vợ chồng mới cưới, rồi tìm cớ hợp lý để ly hôn. Nhưng vài năm mới một phụ nữ ở tuổi tối cũng rất quý giá, khi đó tôi cũng đã qua tuổi "băm" rồi, mất thêm thời gian để tìm kiếm tình yêu mới, vậy lúc nào mới có thể sinh con?
Hiện tại tôi đang rối bời, mong mọi người cho lời khuyên.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.