Sau một ca cấp cứu, tôi mất luôn cả chồng
Chúng tôi nhìn nhau, chẳng ai nói với ai tiếng nào nhưng trái tim tôi như đã vỡ vụn.
Vợ chồng tôi đến với nhau khi đã có công việc ổn định. Tôi là bác sĩ bệnh viện tỉnh chuyên khoa Nhi, chồng tôi là chủ thầu xây dựng. Chồng tôi thì hay đi công tác ngoại tỉnh theo các công trình. Vì có điều kiện nên chúng tôi cũng mua nhà ngay sau cưới.
Sau khi cưới, chồng tôi hay hối thúc chuyện con cái nhưng tôi chưa muốn. Tôi muốn dành thêm 2 năm để phấn đấu lên vị trí trưởng khoa rồi mới nghĩ đến chuyện sinh con. Có vẻ như chồng tôi không đồng ý chuyện này nên hay nói bóng gió xa gần. Tôi nghe rồi cũng mặc vì nghĩ rằng 2 năm chẳng quá dài, rồi chúng tôi sẽ có con theo đúng ý anh. Lúc đó anh muốn tôi sinh 2 đứa tôi cũng chịu.
Gọi là vợ chồng nhưng chúng tôi gặp nhau rất ít. Khi tôi về nhà thì anh đã ngủ, khi tôi còn ngủ anh đã đi làm. Chuyện ấy cũng thi thoảng mới có. Tuy nhiên tôi tin anh, tin tuyệt đối.
Vì muốn phấn đấu lên vị trí trưởng khoa nên tôi chưa chịu sinh con cho chồng. (Ảnh minh họa)
Cách đây 3 tháng, chồng tôi nói đi công tác ngoại tỉnh một tuần. Chính tôi đã xếp quần áo cho anh và tiễn anh ra tận bến xe mới về đi làm. Suốt một tuần đó, cứ 6h chiều hàng ngày anh lại gọi video cho tôi để nói chuyện. Tôi chẳng nhận thấy điểm gì bất thường ở chồng mình cả.
Sau khi đi về, anh tỏ ra mệt mỏi, chỉ thích ngủ nhiều. Hai mắt anh cũng thâm đen như đã thức khuya rất nhiều. Tôi gạn hỏi, anh chỉ nói do công việc gấp, phải làm cả đêm nên anh mới thiếu ngủ trầm trọng. Thương chồng, tôi để yên cho anh ngủ nghỉ suốt cả hai ngày sau.
Sau lần đó, thi thoảng anh cũng đi công tác nhưng chỉ vài ngày về chứ không đi lâu nữa. Anh cũng chiều chuộng, quan tâm tôi hơn. Tôi làm về muộn, anh cũng thức đợi cơm chứ không ngủ như trước nữa. Tôi cứ có cảm giác anh đã thay đổi. Và sự thay đổi này theo chiều hướng tích cực, vợ chồng tôi cũng hạnh phúc hơn.
Thế mà thứ hai tuần này, chúng tôi đã gặp nhau trong tình huống hết sức bất ngờ.
Hôm ấy là ca tôi trực. Khi đang khám cho vài người ở khu cấp cứu thì có một bệnh nhi được mẹ bế vào. Đứa bé tầm 3 tháng tuổi, bị sốt cao, tay chân co giật và thỉnh thoảng ho tím tái người. Tôi tiến hành cấp cứu ngay cho bé và khuyên mẹ bé đừng khóc, đừng rối loạn nữa.
Trong lúc tôi cấp cứu cho bé, cô ấy lấy điện thoại run rẩy gọi điện cho bố đứa trẻ đến. Lát sau, tôi nghe cô ấy hỏi tên tôi rồi lại gọi điện cho ai đó, giọng cầu khẩn: “Con nặng lắm rồi, anh đến nhanh đi, một mình em chịu không nổi”.

Tôi cố bình tĩnh lại để tiếp tục khám cho bé. Chỉ có điều, tôi thấy trái tim và niềm tin của mình vỡ vụn. (Ảnh minh họa)
Tầm nửa tiếng sau, khi tôi đã bắt đầu hạ sốt được cho bé thì bố nó đến. Bất ngờ hơn, người đó lại chính là chồng tôi. Vừa thấy anh ở ngoài cửa phòng cấp cứu sơ sinh, tôi đã định bước ra hỏi anh sao lại vào đây? Nhưng cô gái kia, cũng là mẹ đứa bé, đã chạy đến ôm chầm lấy anh mà khóc.
Chúng tôi nhìn thấy nhau nhưng không ai nói với ai câu nào. Tôi cố bình tĩnh lại để tiếp tục khám cho bé. Chỉ có điều, tôi thấy trái tim và niềm tin của mình vỡ vụn.
Khi tôi bước ra khỏi phòng, chồng tôi vẫn còn ngồi với cô gái kia. Cô ấy ôm lấy tay anh nức nở. Tôi bước đi thẳng, nước mắt cũng rơi.
Giờ khi viết những dòng này, tôi đã xác định sẽ chấm hết cho cuộc hôn nhân với anh. Tôi không muốn cướp mất anh khỏi đứa trẻ vô tội. Càng không muốn anh khó xử vì mình. Có lẽ, cũng do tôi không chịu sinh con nên mới ra cơ sự này. Chỉ là, tôi thấy buồn quá, trống rỗng quá.
Theo Thời đại
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 35 phút trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 1 ngày trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 2 ngày trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.