Sếp lớn ở công ty tiếc bố mẹ vợ chiếc ti vi biếu Tết

| Tâm sự

Mọi chuyện chi tiêu trong nhà một tay anh quán xuyến, kể cả việc tôi đi chợ mua gì, ăn gì anh cũng quyết định.

Chồng tôi năm nay 40 tuổi, là sếp của một công ty nhập khẩu rượu vang có tiếng. Chúng tôi kết hôn đã được 3 năm nay.

Đến với nhau khi cả hai không còn trẻ nên tôi cũng chẳng có thời gian tìm hiểu tính cách, con người anh. Kết hôn rồi, tôi mới ngã ngửa trước tính gia trưởng, keo kiệt, bủn xỉn của anh.

Mọi chuyện chi tiêu trong nhà một tay anh quán xuyến, kể cả việc tôi đi chợ mua gì, ăn gì anh cũng quyết định.

Mang tiếng là sếp lớn, có nhà lầu xe hơi nhưng chồng tôi tiết kiệm đến mức mỗi bữa ăn chỉ được phép mua trong 50 nghìn, vượt số đó thì bữa sau phải bớt đi.

Mùa hè oi bức, tôi bật điều hòa, khoảng 30 phút sau là chồng tôi tắt đi. Anh bảo: “Dùng điều hòa hoang phí như thế, cuối tháng tiền điện lên cả triệu như chơi”.

Mùa đông, tôi vừa sinh con xong, trời lạnh muốn dùng chút nước ấm thay giặt chồng tôi nhất định không cho dùng bình nóng lạnh. Anh chỉ cho đun một phích nước nóng, dùng hết thì lấy nước lạnh mà rửa.

Biết tính chồng như vậy nên cần mua sắm gì cho hai mẹ con, tôi tự tính toán trong đồng lương nhà nước eo hẹp của mình. Tính tôi cũng giản dị, tiết kiệm nên mọi thứ tôi vẫn chịu đựng được, cho đến một ngày...

Hôm đó, tôi đưa con về nhà ông bà chơi, thấy tivi cũ của nhà ông bà bị hỏng, tôi lấy tiền tiết kiệm của mình mua tặng ông bà chiếc ti vi mới.

Dù sao cũng mang tiếng lấy chồng giàu mà mấy năm nay tôi có chăm sóc, biếu xén bố mẹ được gì ngoài gói chè và vài ba hộp bánh chồng tôi tự mua mỗi dịp Tết.

Thấy ông bà vui, khoe với hàng xóm là con rể mua cho, tôi cũng vui lây và chẳng muốn đính chính, giải thích gì. Chẳng ngờ, hôm vợ chồng tôi đưa con về chúc Tết ông bà, bố mẹ tôi vui vẻ bảo với con rể là: "Tiền con đưa đủ để bố mẹ mua được chiếc ti vi 51 inh đời mới. Có phước lắm, bố mẹ mới có chàng rể như anh".

Chồng tôi nghe thế, mặt tối sầm. Trong suốt bữa ăn, bố mẹ tôi hỏi câu nào anh trả lời câu đó.

Tối đó, hai vợ chồng vừa về đến nhà, anh ta đã lớn tiếng chửi tôi hoang phí, lén lút giấu tiền đưa về nhà ngoại. Tôi uất ức cãi lại thì bị anh giáng cho mấy cái tát.

Suốt tối đó, tôi không nói được gì, chỉ biết khóc. Càng ngày, tôi càng thấy chán ngán với ông chồng bủn xỉn, keo kiệt này.

Theo VietnamNet

Ý kiến của bạn
Tags:
Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.