Sự dày vò của người mẹ trẻ giết con 17 ngày tuổi
Đôi mắt buồn, nét mặt thẫn thờ, từ ngày vào trại giam chưa đêm nào Hằng trọn giấc vì ám ảnh tiếng nấc trước khi chết của đứa con.
![]() |
|
Nguyễn Thị Hằng khi bị bắt, khai báo với cơ quan điều tra |
Tội lỗi vì trầm cảm sau sinh?
Cho đến bây giờ khi đã thi hành được nửa thời hạn án phạt tù, Hằng vẫn không lý giải nổi tại sao hôm đó mình lại quyết liệt giết con đến thế. Cái cảm giác đứa trẻ nấc lên trước khi chết vẫn còn nguyên vẹn trong Hằng khiến cô nhiều lúc nhìn đôi tay mình một cách sợ hãi. Đôi bàn tay trắng xanh, gầy mảnh nhìn rõ những đường máu, giờ cần mẫn gấp giấy, đan hoa này sao lúc đó dữ dằn đến thế.
Hằng sinh ra đúng là một gái quê thứ thiệt, quanh năm chỉ biết ruộng và chuồng lợn. 18 tuổi cô về làm dâu một gia đình cùng cảnh. Đất lề quê thói, sinh ra trong nhà nông, lấy chồng cũng làm nông nghiệp nhưng Hằng lại chưa được trang bị kiến thức về trách nhiệm, nghĩa vụ của một con dâu, cháu dâu nên với một gia đình “tứ đại đồng đường” cùng chung mảnh sân, trái bếp, cô không tránh khỏi cách xử sự non kém.
Do đặc thù công việc nên anh Văn phải đi làm xa, ở nhà chỉ có mình Hằng và trước sự khắt khe của ông bà chồng, bố mẹ chồng, đáng ra cô phải khắc phục dần những khiếm khuyết của mình để sống tốt hơn thì Hằng lại bảo thủ. Tính trẻ con và sự đỏng đảnh của tuổi đang lớn đã khiến Hằng chỉ thích cãi và đương nhiên chuyện rồi cũng đến tai chồng.
Từ mâu thuẫn giữa con dâu mẹ chồng vì chưa hiểu nhau về cách sống, trở thành hố ngăn cách tình cảm giữa hai vợ chồng Hằng. Cô thường xuyên bỏ về nhà mình, không nói với bố mẹ chồng một câu khiến cho những bậc cao niên vốn cổ hủ, phong kiến này cảm thấy bị xúc phạm. Chính vì thế mà suốt thời gian Hằng mang thai tới lúc sinh con, cô không được người nhà chồng đoái hoài tới khiến cho những bức xúc, giận hờn trong lòng người mẹ trẻ càng thêm chồng chất.
Những ngày trong cữ nằm ôm con, Hằng nhớ lại tất cả, từ những lần vợ chồng âu yếm đến những lời chì chiết của gia đình chồng, câu nói hồ nghi về đứa con trong một lần chồng giận dữ và cho rằng đứa trẻ mình sinh ra chính là nguồn cơn của sự đổ vỡ. Khi bà thím họ tới thăm, Hằng đem tất cả tâm sự này kể ra và nhận được sự đồng tình.
Và sự trả giá trở về từng đêm
Sau hai ngày tìm kiế́m, cuối cùng thì Hằng cũng nói ra sự thật và với hành vi giết con, người mẹ trẻ đang thời kỳ ở cữ này đã phải hầu Tòa, chịu mức án 15 năm tù. Người thím họ cũng dính vòng lao lý với mức án 7 năm tù. Hai người đàn bà, hai lứa tuổi nhưng cùng chung số phận làm dâu, không được lòng mọi người đã ôm nhau khóc trước vành móng ngựa khi thấy không có người thân nào tới Tòa, tiễn mình đi trả án.
Hằng bảo cô chẳng còn cảm giác vui buồn hay thất vọng kể từ lúc ra tay sát hại con mình. Trong đầu cô chỉ còn là hình ảnh đứa bé trai còn đỏ hỏn, đôi mắt mới chỉ nhấp nháy nhìn mẹ, chưa kịp biết thế nào là đau là vui đã phải từ giã cõi đời. Hằng bảo cô sợ lắm mỗi khi chiều đến bởi đó cũng là thời điểm cách đây 7 năm, cô xuống tay bóp chết con mình. Cô biết dù còn được sống, còn có cơ hội trở về làm lại cuộc đời vì tuổi đời cô còn rất trẻ nhưng việc làm tội lỗi của mình thì cô chưa lúc nào quên được.
Với Hằng cuộc sống dường như chẳng còn ý nghĩa nữa mà cô đang tồn tại để trả giá. Một bản án lương tâm thật nặng nề mà với Hằng, nhiều lúc cô chỉ mong được chết, có lẽ thanh thản hơn rất nhiều. Nước da trắng xanh, ánh mắt sầu muộn và một khuôn mặt vô hồn, cuộc sống của Hằng thực sự đã chết theo đứa con mà cô đã đang tâm sát hại.
Công lý
