Tâm sự buồn về mẹ tôi

| Tâm sự

Mẹ tôi, người phụ nữ sau khi lấy chồng chẳng còn thuộc về gia đình mình, cũng không được gia đình chồng đón nhận.

Chuyện nhà nội: Ba tôi mất được 6 năm rồi. Cuối năm nào mẹ và tôi cũng lên mộ ba và ông bà để quét dọn với các cô bác bên nội. Nhà nội vốn không ưa mẹ từ thời ba còn sống, đến lúc ba mất đi thì quan hệ càng ngày càng xấu. Suốt buổi dọn dẹp, mẹ tôi chỉ chào hỏi mấy cô cho có lệ rồi ai làm việc nấy, thỉnh thoảng ai hỏi gì thì trả lời đó, còn các cô các bác vừa cười vừa nói, trêu đùa. Tôi cảm giác như mẹ vô cùng lạc lõng giữa gia đình nhà nội.

Chuyện nhà ngoại: Sau khi bà ngoại mất, ông ngoại làm thừa kế và lập di chúc chia tài sản cho các cậu và cháu nội. Các dì tôi tất nhiên không có phần trong đó, nhưng cũng nói ra nói vào, người này ít người kia nhiều, người này có rồi vẫn còn đòi nữa... Mẹ tôi trong lúc tham gia vào cũng bày tỏ quan điểm này nọ, tôi chỉ khuyên mẹ: "Mẹ vốn không có phần gì trong đó thì cũng không nên nói ra nói vào, ai làm gì làm, mình vốn không được gì thì không nên tranh giành hay giúp người khác tranh giành làm gì, rồi có chuyện lại rất phiền phức".

Vậy đó, mẹ tôi, người phụ nữ sau khi lấy chồng chẳng còn thuộc về gia đình mình, cũng không được gia đình chồng đón nhận. Mong các bạn đọc chia sẻ cùng tôi.

Theo Kim/Ngôi sao

Ý kiến của bạn
Tags:
Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.