Tan nát gia đình chỉ vì cái điều hòa

| Tâm sự

Bố mẹ vợ không tìm hiểu đầu đuôi chuyện vợ chồng tôi mâu thuẫn mà lập tức chửi tên bố mẹ và nhục mạ tôi.

Tôi và vợ xảy ra mâu thuẫn khi chúng tôi chuyển về ở nhờ ông bà ngoại để ông bà trông con hộ. Đây là con đầu của chúng tôi và ông bà đã gợi ý chuyện này vì ông bà về hưu, ở một mình. Nhưng khi chung sống thì đã xảy ra nhiều chuyện buồn. Trước đây, khi chúng tôi yêu nhau, ông bà đã không thích tôi vì tôi ở quê xa, không có nhà riêng. Vì cả hai vợ chồng đều làm trên Hà Nội nên tôi cũng đành chịu đựng đến khi con cứng cáp rồi gửi trẻ để cho ông bà đỡ vất vả.

Mọi chuyện không đi theo ý của mình. Cảnh ở rể các bạn biết đấy. Ông bà suốt ngày mỉa mai, nói xấu tôi đủ điều. Nhưng vì con, tôi chịu nhẫn nhục cho qua. Chuyện mâu thuẫn của hai vợ chồng lại xảy ra khi mấy hôm trời lạnh quá, tôi bật điều hòa cho con đỡ lạnh. Tôi để 25 độ và đến khi phòng ấm rồi, tôi hạ xuống 23 độ vì con tôi hay ra mồ hôi. Tối ngày tiếp theo, tôi cũng làm như thế nhưng vợ tôi nói vẫn lạnh, bật điều hòa mà như không.

Sáng dậy, vợ tôi càu nhàu. Tôi giải thích rằng lạnh thì em mặc thêm áo vào vì hai bố con nóng toát mồ hôi ra rồi, phòng thì nhỏ, bật nhiệt độ cao không tốt. Tối ngày thứ ba, trước khi đi ngủ, vợ tôi nói không cho bật nữa vì con tôi lục đục mãi không ngủ. Tôi không làm theo mà vẫn bật điều hòa vì nghĩ rằng khi nào phòng ấm sẽ tắt đi. Vợ tôi đã vùng dậy giằng lấy điều khiển tắt đi nhưng tôi không đưa. Vợ tôi nói: "Có tắt đi không? Không thì tôi đập tan ra bây giờ". Tôi ngắt luôn automat.

Nằm một lúc, tôi thấy chưa tắt ở điều khiển mà ngắt điện thì không tốt nên tôi bật lên để tắt đi. Nhưng khi tôi vừa bật lên, chưa kịp tắt ở điều khiển thì vợ tôi lại vùng dậy ngắt automat. Tôi tức vì thấy vợ ương bướng quá và nói bậy một câu và tát vợ một cái. Tưởng ăn cái tát đó thì im nhưng vợ tôi lại lớn tiếng: "Bố mẹ tôi còn chưa dám đánh tôi. Mày là gì mà dám đánh tao?". Thấy vợ láo quá, xưng mày-tao nên tôi tát thêm cái nữa. Thế là cô ấy lao vào tôi đấm đá, cấu xé tan cái áo tôi đang mặc.

Thấy hai vợ chồng lục đục trên tầng, ông bà chạy lên thấy vợ tôi vẫn đang giằng co với tôi. Không biết đầu đuôi sự việc thế nào, ông đã chửi tên bố mẹ tôi lên. Còn bà thì chửi tôi rất bậy. Tôi thật sự choáng váng với cách ăn nói như thế. Mấy hôm sau, vợ tôi nói: "Anh dọn đồ đạc của anh về nhà đi. Ông bà không cho ở nữa. Tôi làm đơn, ra Tết ly dị".

Tan nát gia đình chỉ vì cái điều hòa 1 

Chủ nhật được nghỉ, tôi dọn về nhà. Lúc dọn đồ, vợ tôi nói: "Anh dọn về mà không nói với ông bà sao?". Tôi nói: "Tí nữa quay lại chở tiếp thì nói. Tôi có biến mất luôn đâu mà sợ". Đến hơn 8h tối, tôi quay lại thì ông bà đã khóa cổng và thay khóa mới (Không biết vợ tôi có biết việc này không). Tôi nghĩ, thật may cho tôi trước khi lấy vợ cũng tiết kiệm, mua được ngôi nhà nhỏ để ở chứ không tối nay ngủ ở đâu.

Ngày hôm sau đi làm về, tôi quay lại, gọi điện cho vợ mở cổng thì vợ tôi nói: "Anh vào có việc gì?". Bực quá, tôi tắt máy. Vợ tôi ở trong cổng nói anh lấy đồ thì tôi mở còn không chẳng có việc gì hết, đây là nhà bố mẹ tôi. Tôi nói: "Em tước luôn quyền làm cha của anh à? Anh nhớ con thì anh vào chơi với con không được sao?". Nói đến thế và vợ tôi mở cổng nhưng chưa kịp bước vào thì bà chạy ra đóng sập cổng vào, báo lúc khác đến. Tôi không thích to tiếng ở cổng để ảnh hưởng đến hàng xóm nên về.

Chủ nhật được nghỉ, tôi tới chơi với con cho đỡ buồn thì bà nói: "Anh phải viết bản tường trình vì sao đánh vợ?". Rồi bà mắng tôi đủ điều. Tôi nói: "Chuyện mâu thuẫn của vợ chồng thì để chúng con tự giải quyết". Chủ nhật vừa rồi, tôi bận đi làm nên vợ tôi chuyển mấy đồ còn lại của tôi về nhà và lấy hết đồ đạc của cô ấy về nhà mẹ đẻ ở. Khi đi làm về, tôi thấy trong túi máy tính có một gói giấy. Tôi tò mò mở ra xem thì giật mình, đó là chiếc nhẫn cưới của vợ tôi.

Giờ đây, tôi chỉ muốn có cách nào để vợ chồng sum họp. Chứ một mình tôi với căn nhà trống vắng lạnh lẽo quá. Rất mong các bạn cho tôi lời khuyên.
 
Theo Ngôi sao
thanhloan
Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.