Tặng em chồng tương lai bộ đồ đắt đỏ đi ăn hỏi, ngày hôm sau qua chơi tôi hủy luôn không cưới xin gì nữa
Mẹ chồng tương lai mặt tái mét, đuổi theo tôi nhưng đã quá muộn.
Bên nhau 7 năm trời, bố mẹ anh luôn nghĩ tôi sẽ là con dâu nhà họ Vũ, thậm chí đòi dạm ngõ từ hồi tôi đang học năm cuối. Nhưng gia đình tôi phản đối, cho rằng quá vội để tính đến chuyện đó, tôi cũng không muốn phí hoài thanh xuân nên mãi tới khi 28 tuổi tôi mới "chốt" làm đám cưới.
Ai cũng mừng vui cho tôi, bạn bè thân thiết rôm rả suốt cả tháng trời mong đến ngày được thấy tôi mặc váy cô dâu tung hoa cho tụi nó bắt. Tôi và anh bận rộn chuẩn bị khá nhiều thứ, 2 bên thống nhất sẽ ăn hỏi vào cuối tháng 3 vừa rồi.
Tôi mua tặng bố mẹ 2 bên lễ phục truyền thống, chọn cả bộ đồ rất đẹp cho em gái của anh để mặc vào ngày ăn hỏi. Cô ấy cũng khá điệu đà, nên chúng tôi đã lựa mấy chỗ mới tìm được một bộ váy ưng ý. Nói thực lòng thì tôi và em gái anh không hợp nhau cho lắm, cũng không hay trò chuyện, song tôi vẫn luôn giữ thái độ hòa nhã và luôn mua quà tặng cho cô ấy vào nhiều dịp, bởi nghĩ rằng trước sau cũng là người một nhà.
Tối hôm ấy tôi mang hộp quà đựng đồ vest, áo dài sang tặng bố mẹ chồng tương lai. Nhìn họ mặc thử với nụ cười rạng rỡ, tôi cảm thấy vô cùng hài lòng. Nhưng đến em gái của anh thì thái độ khác hẳn, thờ ơ nói sẽ mặc thử sau. Thấy tôi buồn, anh vỗ vai an ủi rồi bảo "Tính nó thế, kệ nó!".
(Ảnh minh họa)
Hôm sau bố mẹ anh lại gọi qua nhà ăn cơm, tiện kiểm tra lại một số thứ trong danh sách chuẩn bị ăn hỏi. Kết thúc bữa tối xong em gái anh lẳng lặng lên phòng, tôi chủ động hỏi anh hay là tôi mang trái cây lên tiện thể hỏi xem bộ đồ tôi tặng hôm qua đã mặc thử chưa, chứ tôi cũng không muốn về làm chị dâu mà có khoảng cách gượng gạo với em chồng như thế. Anh bảo tôi kệ nó, tính nó vẫn trẻ con, sau này là người một nhà sẽ khác. Nhưng tôi vẫn bê đĩa hoa quả đi lên gác.
Vừa bước đến cửa phòng, tôi đang định gõ cửa thì thấy chiếc giẻ lau dưới chân nhìn quen quen. Lật nhẹ lên xem kỹ, ôi trời ơi đấy chính là bộ đồ tôi mang tặng cô em gái anh! Quá sốc vì món quà bạc triệu lại bị vứt làm giẻ lau, tôi tuột tay đánh rơi đĩa táo, khiến cả nhà hoảng hốt vì tiếng đĩa vỡ choang.
Em gái anh vội mở ngay cửa phòng ra nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng. Anh cũng chạy kịp tới, hỏi tôi có chuyện gì. Tôi chỉ tay vào "chiếc giẻ lau", anh cũng giật mình, vội hỏi em gái tại sao lại làm như thế. Nếu không thích thì cô ấy có thể nói để tôi đem đổi trả lại và mua bộ khác, đằng này lại cố ý biến nó thành giẻ lau, còn để ngay cửa phòng để "dằn mặt" tôi hay gì?!?
Tôi nghẹn ngào hỏi thẳng em gái anh có phải làm vậy vì ghét tôi hay không, em chồng tương lai chỉ đáp lại gọn lỏn: "Tôi không ghét, nhưng cũng không thích chị". Mẹ anh cũng tỏ ra bối rối, nhặt vội bộ đồ lên phủi đi, thanh minh với tôi rằng chắc em gái nhầm lẫn giẻ với quần áo. Nghe câu "chữa cháy" nực cười ấy, tôi gạt nước mắt cười khẩy. Một bộ váy lộng lẫy như thế, mới tinh còn nguyên mác để mặc trong ngày vui của anh trai cô ấy, chẳng thể nào nhầm được với một chiếc giẻ lau!
Đúng là "giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng"! Tôi cảm thấy không hề được tôn trọng, bị xúc phạm lòng tự trọng nặng nề, bây giờ đã thái độ xấc xược như vậy thì sau này cô ta còn nghĩ ra những trò gì nữa?!? Tôi tưởng chồng tương lai cũng sẽ mắng mỏ trút giận lên em gái thay tôi, nhưng thật ngạc nhiên, cả nhà anh coi hành động vứt đồ làm giẻ lau ấy là chuyện nhỏ, kéo tôi xuống dưới nhà lấp liếm bằng chuyện khác. Không hề có một từ xin lỗi nào được thốt ra.
Tôi tuyên bố thẳng thừng: "Em không thể về làm dâu nhà anh được. Rồi sau này còn ai coi em ra gì? Bố mẹ cho con xin lại hộp quà, sẽ có nhiều người khác tôn trọng con hơn!". Mẹ chồng tương lai mặt tái mét, chạy theo níu tay tôi lại, xin tôi bỏ qua cho con gái bà. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ!
LYNK
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.