Thâm cung bí sử (68 - 9): Sự cứng cỏi của bố tôi
GiadinhNet - Trên đường lái xe đưa tôi đi chữa bỏng, chồng tôi nói về kế hoạch cải tạo mảnh vườn của chúng tôi: “Anh sẽ sang Trường Đại học Nông nghiệp I mua các loại giống cây ăn quả quý như vải thiều, nhãn lồng, cam Canh, bưởi Diễn về trồng.
Như thế em sẽ vất vả hơn và không còn thời gian đi làm ở công ty nữa. Đằng nào thì cũng phải có một người ở nhà, lo nuôi dạy con cái, tề gia nội trợ. Có em là anh yên tâm lắm rồi. Vợ anh đang nghĩ gì thế? Chồng nói từ nãy tới giờ có lọt vào tai được câu nào không?”. “Có chứ. Em đang nghe mà. Vì cái ngón tay đau nên hơi mất tập trung một chút thôi. Đúng là em nên nghỉ việc. Chồng kiếm tiền là đủ rồi”. “Người ta nói tiền bạc không biết thế nào là đủ. Nhưng anh sống thấy vợ chồng mình thế là đủ. Ham hố làm gì. Con cái và hạnh phúc gia đình to hơn tiền bạc nhiều”. Anh đã vô tình chạm vào nỗi lo lớn nhất của tôi lúc này. Hạnh phúc gia đình, cái đó liệu có còn không khi quả bom CD kia phát nổ?
Suốt mấy hôm liền, tôi suy nghĩ rất căng thẳng về cách tháo kíp nổ quả bom CD kia. Dù có ghét đến mấy thì tôi vẫn phải lo một chỗ làm cho hắn. Và như thế thì tôi phải nhờ đến bố. Con gái hay tâm sự với mẹ, nhưng khi gặp khó khăn thì hay nhờ bố. Tôi chuẩn bị để chiều cuối tuần đưa chồng và con trai về nhà ông bà ngoại để ăn cơm. Bố tôi thích nhất món moi khô rang khế. Đây là món ăn của con nhà nghèo. Giờ tuy đã là giám đốc một doanh nghiệp ăn nên làm ra, nhưng bố tôi vẫn thích ăn nhất món này. Moi khô rửa qua cho sạch, để ráo nước. Khế chua gọt cạnh ngoài để ăn không bị xáp, rồi thái thật mỏng. Thịt ba chỉ thái hạt lựu chứ không xay. Thịt xay nát, ăn nhão. Một thìa mỡ nước. Một thìa mật mía (chứ không phải đường kính). Một ít hành lá thái nhỏ. Cho mỡ vào chảo trước. Khi mỡ sôi già thì cho thịt ba chỉ vào đảo nhanh và cho moi khô, khế vào, cùng với mật mía. Khi tất cả đã chín, mới rắc hành lá lên trên. Món này ăn nóng. Có vị ngọt đậm của moi khô, vị chua thanh của khế, mùi thơm ngòn ngọt của mật mía, vị hơi béo ngậy của thịt ba chỉ và mùi thơm của hành lá. Món này ăn rất tốn cơm và bố tôi rất thích.
Vừa về đến nhà là bố tôi đã nói ngay: “Nghe có vị moi khô rang khế. Con gái của bố đứng bếp phải không?”. Chồng tôi mua về một thùng bia nhưng bố tôi xua tay: “Mang xuống quán trả đi. Tất cả không gì bằng rượu nếp. Bia là của người Tây, hợp với Tây hơn hợp với ta. Mẹ con có cả một vò rượu nếp ngâm thuốc Bắc đấy”. Đó là một bữa cơm cuối tuần đầm ấm và bố mẹ tôi rất vui.
Sau khi pha cho bố và chồng một ấm trà ngon, tôi nói với chồng tôi: “Anh uống trà rồi đưa con về trước. Em nán lại, dọn dẹp bếp núc. Sau đó em sẽ gặp riêng bố một lúc”. Bố gọi tôi lên phòng riêng của ông và hỏi ngay: “Có chuyện gì vậy? Bố cảm thấy chuyện hơi quan trọng”.
(Còn nữa)
Khánh Hoàng