Thâm cung bí sử (75 - 4): Đợi chờ và… đợi chờ
GiadinhNet - Cả nhà bốn người, gồm bố mẹ, Hằng (em gái tôi) và tôi chỉ chăm lo hai đồi cây, 100 đàn ong là đủ sống. Thu nhập của tôi cao hơn lương kỹ sư khí tượng thủy văn hàng chục lần. Đời sống vật chất ngày một khá hơn nhưng đời sống tình cảm của tôi vẫn thiếu vắng.
Tôi không bao giờ quên được Tâm. Hình ảnh anh luôn trong trái tim tôi, không bao giờ nguôi ngoai. Ngày đi làm thì ít nhớ, nhưng đêm về thì nhớ anh không ngủ được. Tôi lại chong đèn viết thư cho anh, mỗi tuần một lá, có khi tuần hai lá. Tâm cũng viết thư cho tôi rất đều. Thư anh, thật thiết tha. “Em ra đi, mang cả trái tim của anh đi theo. Em là tất cả cuộc đời anh. Nếu không có em, đời anh không còn ý nghĩa gì nữa”. Người con gái nào đọc những dòng như thế của người mình yêu cũng thấy tràn đầy hạnh phúc.
Tôi xác định sẽ chờ đợi Tâm mãi mãi, cho tới khi chúng tôi thành vợ chồng. Mẹ tôi rất sốt ruột, liên tục giục tôi lấy chồng. “Con còn đợi chờ gì nữa. Người ta đã nói thẳng vào mặt bố mẹ như thế rồi, không biết nhục nhã sao”. Tôi nghĩ mẹ quá giận mà nói thế thôi chứ người mẹ nào mà không thương con, nhất là đứa con gái đầu lòng như tôi. Tôi nói để mẹ yên lòng, cũng là kế hoãn binh: “Mẹ xem, cả vùng này có ai đáng mặt làm chồng con không. Nếu mẹ tìm thấy người đó là con gật đầu luôn”.
Bệnh đau dạ dày của bố tôi không những không khỏi mà ngày càng nặng hơn. Ăn không biết bao nhiêu mật ong và nghệ đen rồi mà ông vẫn nhăn nhó vì đau. Tôi đưa bố đến bệnh viện tỉnh khám thì người ta phát hiện bố tôi bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Không thể giữ được dạ dày nữa, các bác sĩ quyết định cắt bỏ phần lớn dạ dày của bố tôi. Quyết định này có vẻ đúng. Sau khi cắt dạ dày, bố tôi hết đau, nhưng phải ăn nhiều bữa mỗi ngày. Người ăn ít thì bữa ăn phải đảm bảo đủ chất. Chuyện này thì tôi lo được. Tôi không chỉ lo đủ thức ăn tốt cho bố mà còn lo được cả các loại thuốc bổ tốt nhất cho bố uống thường xuyên. Sức khỏe bố tôi khá hơn, da dẻ tươi tắn, trọng lượng cơ thể tăng lên. Trong khi tôi đang vui mừng về sức khỏe của bố thì bố tôi lại thấy đau ở hạ sườn bên phải. Mấy ngày đầu chỉ đau lâm râm, một tuần sau thì đau nặng và không ăn được nữa. Tôi lại đưa bố đi khám. Các bác sĩ chiếu chụp, làm sinh thiết và kết luận bố tôi bị ung thư di căn vào gan. Tôi bàng hoàng khi nghe bác sĩ nói rằng bệnh bố tôi đã ở giai đoạn cuối, không phẫu thuật được, cũng không hóa trị, xạ trị được, thời gian sống thêm chỉ tính bằng tháng. Vì bố chỉ ăn được rất ít, nên tôi phải cho bố uống sữa. Cứ hai tuần lại tiếp cho bố một chai đạm. Nhưng sữa, đạm nuôi bố tôi và cũng nuôi cả khối u ác tính trong gan. Khối u to lên mãi rồi bị vỡ như quả bóng bay bơm quá căng. Vỡ khối u rất đau đớn. Bố gọi tôi đến bên giường bệnh và dặn: “Dù con đã dốc hết sức cứu bố, nhưng mệnh bố đã hết rồi. Con hãy chăm sóc mẹ thật tốt, phải hết lòng thương yêu em Hằng. Hai chị em phải đùm bọc nhau”. Và bố tôi qua đời. Trong suốt thời gian chăm sóc bố những ngày cuối cùng, tôi không có một chút rảnh rang nào để viết thư cho Tâm. Sau khi bố tôi mất 2 tháng, anh mới biết tin. Anh chạy về, ra mộ thắp hương viếng bố tôi và ở nhà tôi một hôm. Mẹ tôi không quan tâm đến anh chút nào, không trò chuyện, không cảm ơn. Câu duy nhất mẹ tôi nói với anh là: “Đến bao giờ cậu mới đi?”. Tôi rất cáu mẹ vì câu hỏi đó, nhưng không dám trách mẹ, vì nghĩ rằng bố mất, mẹ đang rất đau buồn.
(Còn nữa)
Khánh Hoàng/Báo Gia đình & Xã hội