Thấy chồng tôi vứt cái áo bẩn vào vợ, chị dâu nói một câu mà anh khựng người

| Tâm sự

Sau khi sinh con, tôi quyết định nghỉ việc để toàn tâm toàn ý chăm sóc, vun vén gia đình nhỏ. Tôi định đợi khi nào con trai đủ 4 tuổi, đi học mẫu giáo rồi sẽ đi làm lại.

Chồng cũng ủng hộ quyết định này của vợ nên tôi càng có thêm động lực để nghỉ làm. Tôi chỉ không ngờ, con trai lớn còn chưa đủ 4 tuổi thì tôi đã mang thai bé gái thứ 2. Thế là kinh tế trở thành gánh nặng khi tôi không làm ra tiền và 2 đứa con còn đang nheo nhóc bỉm sữa.

Vợ chồng tôi bắt đầu mâu thuẫn, tranh cãi nhiều hơn xoay quanh vấn đề tiền bạc. Mỗi tháng, chồng đưa cho tôi 7 triệu nhưng số tiền đó chẳng thấm vào đâu. Tôi hỏi thêm tiền thì chồng chì chiết, xúc phạm. Tôi cũng có tự trọng, có sĩ diện nhưng nếu không ngửa tay xin tiền chồng thì tôi biết lấy tiền ở đâu để lo cho 2 con đây? Tôi không thể cứ về xin tiền, xin gạo ở nhà ngoại mãi được.

Thứ 7, chị dâu dẫn con sang nhà tôi chơi, sẵn tiện ăn cơm tối. Chị ấy trái ngược với tôi. Hồi trước, chồng chị từng đề nghị chị nghỉ việc ở nhà chăm con như tôi nhưng chị kiên quyết không chịu. Chị tuyên bố thẳng thừng là đem con đi gửi nhà trẻ hoặc nhờ ông bà trông giúp chứ chị không bao giờ nghỉ việc. Hồi đó, anh chồng cứ hay lấy tôi ra để khuyên vợ, còn bảo tôi mới là người vợ chu đáo. Giờ thì chắc anh ấy hết nói như thế nữa rồi?

Vì không có nhiều tiền nên tôi chỉ mua được ít cá, 2 miếng đậu và bó rau. Bữa cơm đạm bạc khiến chị dâu ngạc nhiên. Tôi cũng kể hết về cuộc sống "ăn bám chồng" của mình cho chị nghe trong nghẹn ngào.

Đúng lúc đó thì chồng tôi đi đá bóng về. Anh cởi cái áo đầy mùi mồ hôi vứt thẳng vào người tôi, bảo tôi đem đi giặt. Đôi giày cũng bị vứt lung tung, tôi phải ra đặt chúng lại đúng vị trí trên kệ. Chồng tôi cũng không tắm mà ngồi luôn vào bàn ăn và luôn miệng chê bai tôi không biết tiết kiệm, ăn uống không đủ chất thì làm sao anh ấy có đủ sức khỏe để đi làm. Với tôi, những chuyện này là quá bình thường nhưng trong mắt chị dâu, đây là hành động thiếu tôn trọng vợ.

Tính chị thẳng thắn nên chị bực bội bảo chồng tôi không ăn thì nhịn. "Tiền đưa có mấy đồng lẻ mà lên mặt với vợ. Ngay cả cái áo bẩn cũng vứt vào người vợ. Vợ chú chứ có phải giúp việc không công đâu? Con của chú là do ai đẻ, ai chăm mà chú ghê gớm vậy?".

Chồng tôi sững người, đôi đũa đang gắp thức ăn cũng khựng lại. Chị dâu thì tức tối dẫn con đi về, còn bảo sẽ kể hết những chuyện này cho bố mẹ chồng nghe.

Chị dâu đi rồi, chồng tôi nổi cơn giận dữ mắng tôi 1 trận. Anh ấy nói tôi gọi chị dâu đến để dạy đời chồng. Tôi uất ức ôm 2 con khóc trong đau đớn.

Sáng sớm hôm nay, chị dâu đến nhà, đưa cho tôi bộ hồ sơ xin việc. "Nếu em không đi làm thì mãi mãi sẽ không có tiếng nói trong nhà. Tiền đôi khi quyết định được cách ứng xử, thái độ của người khác đối với mình đó". Chị khuyên tôi đi làm lại, gửi 2 bé đi nhà trẻ.

Nhưng tôi đắn đo lắm. 2 con tôi còn nhỏ, 1 đứa mới 3 tuổi, 1 đứa mới hơn 1 tuổi thì làm sao tôi yên tâm cho 2 con đi gửi nhà trẻ. Mà ở nhà thì tôi cũng không chịu nổi chồng mình rồi. Tôi phải làm gì đây?

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.