Thiếu nữ 13 tuổi và mối tình "vượt rào"
“Nếu không có anh, con sẽ chết”, đó là câu nói của cô bé 13 tuổi khi bị gia đình ngăn cấm chuyện yêu đương.
Phiên tòa xét xử bị cáo Trần Quang Hy (sinh năm 1993, ngụ huyện Bình Chánh, TP HCM) phạm tội “hiếp dâm trẻ em” diễn ra vào một ngày cuối tháng 9. Ngồi trong phòng xử án, bà Đ.T.B. phấp phỏng ngó nghiêng ra hiên.
![]() |
|
Bị cáo Trần Quang Hy trước vành móng ngựa |
Cha mẹ nghèo, một chữ cắn đôi Hy không biết, cứ thế lớn lên cùng cuộc mưu sinh của cả gia đình nghèo.
Tuổi mới lớn, Hy cũng bắt đầu biết rung rinh trước bạn khác giới, có điều người khiến Hy có cảm tình lại là Q., lúc đó cô bé mới hơn 12 tuổi, đang là học sinh cấp 2.
Trong những lần đi chơi, Hy cùng người yêu đã vượt rào, ăn “trái cấm”.
Biết chuyện, bà B. mang trầu cau sang nhà hàng xóm xin hỏi cưới Q. về làm vợ cho con trai mình, đợi khi nào đủ tuổi sẽ đăng ký kết hôn. Gia đình Q. không chịu, Hy bị bắt vì đã làm cô bé 12 tuổi trở thành “đàn bà”.
Khi Tòa đang xử án, một người đàn ông lập cập bước vào vội vàng trình tờ giấy triệu tập cho cô thư ký. Q. lầm lũi theo sau, ngồi lặng thinh trên hàng ghế sau lưng bị cáo.
Cách nhau chừng một mét nhưng bị cáo chẳng dám ngoái đầu nhìn lại, Q. cũng không để ý người yêu xưa đang ngồi trước mặt.
Theo quy định, ở những phiên tòa xét xử tội hiếp dâm, chủ tọa hỏi phía nạn nhân yêu cầu xử kín (những người không liên quan phải ra ngoài - PV) hay xét xử công khai bởi pháp luật cho họ quyền quyết định.
Sau khi nghe giải thích rõ ràng, cha Q. bối rối một hồi rồi đáp “tòa cứ xử công khai” nên những người dự khán được ngồi lại nghe câu chuyện của họ.
Bài học đau lòng
Chủ tọa thẩm vấn Hy: “Bị cáo và Q. yêu nhau và quan hệ sinh lý, lúc đó Q. bao nhiêu tuổi?” – “Dạ, 12 tuổi mấy”. “Bị cáo có biết là pháp luật cấm không?” – “Không”. “Q. có phản ứng gì không?” – “Không”. “Bị cáo có biết hình phạt đối với tội của bị cáo là bao nhiêu không?” – “Không”. “Là từ 12 năm, 20 năm đến tù chung thân hoặc tử hình đó, bị cáo biết không”…, Hy cúi gằm mặt bắt đầu khóc “lúc đầu con không biết nhưng giờ con biết rồi ạ”.
Nghe những lời Hy khai, Q. ngồi thinh lặng. Nhìn Q., tôi chẳng biết phải gọi Q. bằng gì. Chưa tròn 14 tuổi nhưng Q. cao lớn, mái tóc dài với phần đuôi nhuộm đỏ, nước da ngăm ngăm, gương mặt có vẻ trải đời, Q. vận chiếc áo khoác màu tro, rộng thùng thình nên nhìn càng giống một phụ nữ, một người đàn bà hơn thiếu nữ.
“Hy khai đã quan hệ với chị 7 đến 8 lần đúng không?” – “Đúng”. “Ở đâu?” – “Có lần ở nhà anh trai anh ấy, có lần ở khách sạn”. “Chị có chống cự không?” – “Không’. “Có khi nào bị cáo nói với chị là gia đình phản đối không?” – “Có, gia đình cháu thấy đi với Hy cũng chửi nhưng cháu không nghe”. “Vậy giờ chị có yêu cầu bị cáo bồi thường gì không?” – “Có”.
Cha Q. yêu cầu Hy bồi thường 50 triệu đồng, do cả Hy và Q. đều là trẻ vị thành niên nên cha mẹ hai bên là người đại diện chịu trách nhiệm giải quyết phần bồi thường dân sự.
Đến lượt mình được mời thẩm vấn về trách nhiệm của mình khi để con trẻ, người đàn bà đen đúa, già nua mếu máo trình bày: “Lúc biết chúng yêu nhau, tôi nói hai đứa còn nhỏ quá nhưng Q. bảo 'nếu bắt con xa anh Hy thì con tự vẫn con chết, con không thể xa anh Hy được'. Tôi cấm gặp nhau thì Q. nhờ bạn gọi điện hẹn gặp Hy.
…Biết là sai nhưng tôi thấy hai đứa thương nhau quá đi. Nhà sát vách, Q. lại nhà tôi ở cả tháng, tôi bảo nó thôi con còn nhỏ, về nhà mần ăn đi, mai mốt đủ tuổi cha mẹ làm lễ cưới cho con nhưng Q. không nghe. Khi ba thằng Hy chết nó còn đến xin để tang nhưng tôi không dám vì hai đứa chưa gì hết”.
Đằng sau bề ngoài thể chất cao to vẻ từng trải, cô bé 13 tuổi thốt lên những suy nghĩ bồng bột, nông nổi khiến người nghe ngỡ ngàng. Yêu nhau rồi mâu thuẫn với em của người yêu rồi cạn nghĩa, cạn tình.
Câu trả lời của Q. như lý giải vì sao chuyện tình của Hy và Q. kết thúc, vì sao Hy bị tố cáo và phải ra trước vành móng ngựa. Dù Q. có chủ động thế nào đó chỉ được coi là tình tiết giảm nhẹ hình phạt, theo quy định của pháp luật, Hy vẫn là người phạm tội “hiếp dâm trẻ em”.
