Thói quen đàn bà
Đâu đó có câu “Đàn bà sống bằng quá khứ, đàn ông sống bằng tương lai”. Đàn ông rất ít người sống với những kỷ niệm xưa như đàn bà, trừ khi là một quãng đời có những dấu ấn cực kỳ sâu đậm.

Ở đàn bà, ít người có được sự quân bình, thường là hoặc lý trí quá hoặc tình cảm quá. Yêu đến quỵ lụy, lệ thuộc và chấp nhận đặt cược tương lai vào tình yêu. Tôi có cô bạn đã qua 33, là một phụ nữ cá tính và lãng mạn. Cô ấy ôm ấp một mối tình tiểu thuyết với một người đàn ông cùng quê. Cô chờ đợi đến héo mòn, đến quay quắt với niềm tin người đàn ông ấy sẽ cưới cô; dù suốt khoảng thời gian hẹn hò anh ta chỉ xuất hiện vào những lúc muốn ngủ đêm ở nhà cô ấy, ngày hôm sau thì biến mất tăm, thậm chí không một cuộc điện thoại thăm hỏi. Cô sẵn sàng tha thứ nếu sau ba tháng mất tích anh ta xuất hiện với một chuỗi những lời giả dối rằng anh quá bận kiếm tiền để xây dựng tương lai, ngay cả khi anh ta âm thầm trao nhẫn cưới cho người phụ nữ khác, cô vẫn lao như thiêu thân về phía quá khứ để rồi đau mãi không thôi.
Đàn bà yêu bằng tai. Cô ấy thà nghe những lời đường mật dối trá còn hơn nhìn vào sự thật phũ phàng. Đàn bà có thể tự dày vò bản thân bằng niềm tin vào tình yêu bất diệt, đàn bà thà mong chờ xác suất may mắn sẽ xảy đến (như kiểu người tình sẽ ly hôn vợ, đến với mình như cổ tích) còn hơn là tin vào sự thật: anh ta đã bỏ mình.
Đàn ông tìm sự mới lạ, đàn bà tìm thói quen. Đa phần đàn bà ngại sự thay đổi và sống cho dư luận. Nếu đàn ông mong muốn được làm người đàn ông đầu tiên của người phụ nữ mình yêu thì đàn bà cũng thế. Đàn ông đã quyết ngoại tình thì trước sau gì cũng sẽ dối gian, trong khi đa phần đàn bà cứ thò chân xuống rồi lại rụt chân lên. Đàn bà sợ cô độc, sợ đi ngược lại đám đông, sợ những nỗi sợ không tên, suy đi rồi ngẫm lại trước khi dẫm chân vào bùn.
Đàn bà lắm lúc tự giết mình vì thói quen cũ, nhất là khi bước vào hôn nhân với những suy nghĩ ngây thơ về hạnh phúc. Trong một cuộc trà dư tửu hậu, một anh bạn khá thân bộc bạch, anh sợ nhất buổi chiều đi làm về nhìn thấy vợ trong bộ quần áo nhăn nheo tay bưng chén cháo, chân loắn xoắn đuổi theo con để đút ăn trong hẻm. Anh cũng sợ những tối nằm bên vợ, nghe mùi phở bò trên tóc cô ấy. Một sự chán ngán khác là ngay cả trong “chuyện ấy”, người phụ nữ của anh muôn đời vẫn e thẹn như nữ sinh. Tôi chợt vỡ ra một lẽ, ngay cả khi đã thành vợ, thành mẹ của rất nhiều đứa con, hạnh phúc vẫn rất cần sự vén khéo, tế nhị và dĩ nhiên không thể thiếu sự ngọt ngào, gợi cảm chỉ riêng có ở phụ nữ.
Trên đời này chẳng có gì là bất biến, không phải ai lập gia đình cũng hạnh phúc, ai ly hôn cũng bất hạnh. Từ hôm nay, hỡi các chị em, hãy làm mới những thói quen. Tủ quần áo toàn màu đen thì cứ mua đôi giày đỏ; phòng ăn chưng hoa trắng hãy đổi hoa vàng; mỗi ngày ăn cơm nhà, hôm nay ăn cơm tiệm... Đổi mới nhưng vẫn là chính mình, chủ động và quyết đoán hơn. Hãy tạo ra những giới hạn của sự tha thứ; và hãy nhớ, những gì đã qua đều là quá khứ!
PNO