Thưa vợ, chồng không phải đại gia!
Anh bạn tôi ít khi kể xấu vợ. Quan niệm của anh từ xưa tới giờ là đàn ông phải xứng mặt nam nhi, không để vợ con thiếu thốn.
![]() |
Sống trong căn nhà tiện nghi, sáng sủa nên vợ chồng, con cái cũng phải sang trọng cho… phù hợp. Thế là nàng bỏ chợ truyền thống đi siêu thị, bỏ shop quần áo bình dân sang hàng hiệu. Chưa hết, mới đầu mùa hè nàng thu gom ở đâu về quá chừng chương trình quảng cáo của các công ty du lịch để “cả nhà nghỉ hè ở đâu ta, trong hay ngoài nước?” làm cho anh chàng “đã khổ càng khổ thêm”.
Nhẹ nhàng năn nỉ “vợ nghĩ lại giúp anh, năm nay mình nghỉ hè loanh quanh thành phố nhé” là nàng mặt nặng mày nhẹ. Cuối cùng nàng bừng bừng nổi giận: “Bạn em khoe đi nước này nước kia, đi về còn quà cáp tùm lum cho cả nhóm, em cứ ngồi ì ra trong hội thế à? Quê chết. Hè không đưa con đi du lịch không phải là… hè! Mà em cũng là vì con, vì gia đình mình chứ có đòi hỏi gì quá đáng đâu?”…
Khó có thể “cãi lý” với vợ về những điều khoản bắt buộc này, anh bạn tôi xuống nước: “Vậy cả nhà về thăm quê nhé? Công đôi việc. Vừa thăm ông bà, vừa coi như đi du lịch. Mình đi trong nước cho nó rẻ”. Tưởng vợ đồng ý, ai ngờ nàng tiếp tục nổi cơn thịnh nộ: “Về quê là về quê. Du lịch là du lịch.Không có kiểu gộp chung thế được. Còn nữa, về quê anh… chán òm! Gặp bà con nhà anh em biết nói chuyện gì!?”…
Bực quá nói không được câu nào. Ra khỏi nhà rồi anh nhắn vợ một câu: “Thưa vợ, chồng không phải đại gia!”, không biết ở nhà vợ có nhớ ra không?
Thanh Niên
