Tôi ân hận vì lấy chồng xa
GiadinhNet – Ngồi ôm con trong căn phòng lạnh lẽo vì cả gia đình chồng đã đi chúc Tết, nước mắt tôi cứ tuôn dài. Giá như ngày xưa tôi chín chắn, nghe lời bố mẹ, không ảo tưởng quá về sức mạnh tình yêu...
Ngày tôi đưa anh về giới thiệu với gia đình mình, bố mẹ tôi biết quê anh ở Vũng Tàu đã ra sức ngăn cản tôi bởi: “Lấy chồng xa khổ lắm, khi sinh nở, ốm đau thì biết nhờ cậy ai”.
Khi đó tôi 25 tuổi, suy nghĩ đơn giản là thời buổi hiện đại, phương tiện đi lại giờ quá nhanh, gần 2000 km thì chỉ vài tiếng di chuyển là về đến nhà mình. Quan trọng là tôi và anh yêu nhau.
Vì vậy, bất chấp sự can ngăn, khuyên bảo của bố mẹ, anh chị và bạn bè, tôi đồng ý làm đám cưới với anh.
Sau đám cưới, tôi rời Thái Nguyên vào Vũng Tàu sinh sống. Cuộc sống ở thành phố xa lạ khiến tôi mất một thời gian dài mới quen. Tôi không có anh em, họ hàng, bạn bè quen thân nào ở đây cả. Một năm đầu tôi thất nghiệp, suốt ngày chỉ quanh quẩn ở nhà với bố mẹ chồng trong khi chồng đi làm từ sáng đến tối mịt mới về. Khỏi phải nói tôi buồn như thế nào. Mặt khác, mẹ chồng dù khá tốt tính nhưng thấy con dâu không đi làm, con trai mình phải nuôi vợ thì cũng xót ruột thương con, thi thoảng “mặt nặng mày nhẹ” với tôi.

Ảnh minh họa.
Nhiều lúc ở nhà buồn, tôi nhớ bố mẹ, anh chị em, bạn bè mình, muốn tụ tập cà phê hay đi đâu đó giải khuây nhưng cũng không thể rủ ai. Hôm nào chồng đi làm về sớm thì mừng như “sắp chết đuối vớ được cọc”. Như vậy, có nghĩa là sau bữa tối, tôi được cùng chồng ra ngoài chơi, được mặc đẹp, trang điểm đi coi phim. Lúc đó, tôi mới cảm nhận được là mình đang sống, đang tồn tại trong cuộc đời này.
Nỗi buồn thấm thía nhất của tôi khi lấy chồng xa đó là khi sinh con. Tôi đau đẻ đúng lúc bố mẹ chồng đi về quê nội ăn giỗ, ở nhà chỉ có một mình. Tôi gọi cho chồng nhưng không được, đành cố lết gọi taxi đưa mình đến bệnh viện. Tự tôi đăng ký làm thủ tục. Phải gần 2 tiếng sau chồng tôi mới đến được bệnh viện trong khi tôi lên cơn đau “chết đi sống lại”. Nhìn thấy chồng, tôi chỉ khóc, nước mắt rơi lã chã không phải do đau mà vì tủi thân.
Sinh xong, những ngày sau mặc dù có mẹ chồng chăm nhưng lần đầu làm mẹ, tôi đầy vụng về và lo lắng. Lúc này, tôi muốn có mẹ đẻ mình ở cạnh chăm mình, muốn ngủ một giấc cho trọn mà không được.
Những ngày Tết vừa rồi, con tôi mới tròn 4 tháng. Vì con nhỏ nên tôi lại phải ở lại Vũng Tàu ăn Tết cùng gia đình chồng. Vậy là hơn 1 năm tôi không được về thăm bố mẹ đẻ. Bố mẹ tôi cũng muốn vào thăm cháu mà chưa thu xếp được vì đường sá xa xôi, đi lại tốn kém trong khi sức khỏe của bố tôi ngày càng yếu đi. Ngồi ôm con trong căn phòng lạnh lẽo vì cả gia đình chồng đã đi chúc Tết, nước mắt tôi cứ tuôn dài. Giá như ngày xưa tôi chín chắn, nghe lời bố mẹ, không ảo tưởng quá về sức mạnh tình yêu, có lẽ bây giờ cuộc sống của tôi đã khác….
T.Na (Vũng Tàu)/Báo Gia đình và Xã hội
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 30 phút trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.