Tôi có đáng thương?
GiadinhNet - “Là người thứ ba xen vào hạnh phúc của người khác, có gì mà đau khổ, mà đáng thương. Người đáng thương là người phụ nữ danh chính ngôn thuận kia mà thôi” – tôi biết trước rằng mình sẽ nhận được lời chia sẻ như thế khi nói về tình yêu của mình…
Khi đang học năm thứ hai đại học, do công việc làm thêm thuận lợi, tôi dần bỏ lên lớp. Lúc đó, việc học đối với tôi không còn quan trọng bằng những giờ làm ở vị trí lễ tân của một khác sạn bốn sao tiếng tăm.
Nhìn những bộ trang phục, trang sức hợp mốt của những người phụ nữ sánh bước bên cạnh những người đàn ông sang trọng, lịch lãm, ước mơ sớm đạt được vị trí giống như họ càng cháy bỏng trong tôi. Tôi chăm chút cho bản thân hơn, những giờ lên thư viện nghiên cứu, đọc sách… được thay thế bằng việc dưỡng da, dưỡng tóc, tìm kiếm những bộ trang phục bắt mắt phù hợp với số tiền ít ỏi tôi đang có.
Một ngày đẹp trời, giám đốc kinh doanh một công ty có tiếng bỗng để mắt tới tôi trong một lần công ty họ tổ chức hội nghị khách hàng ở khách sạn tôi làm. Sau vài câu trao đổi xã giao thông thường, anh cho tôi danh thiếp và ngỏ ý mời tôi cà phê khi nào tôi rảnh, còn anh luôn dành thời gian cho một cô bế dễ mến như tôi. Tôi nghĩ đó chỉ là những lời nói đưa đẩy của những người thành đạt, giàu sang mà thôi, họ bàn trăm công ngàn việc, làm sao có thể nhớ và có thời gian dành cho một đứa sinh viên nghèo như tôi.
Nghĩ vậy nhưng tôi vẫn luôn mong một đuộc điện thoại hoặc tin nhắn từ anh biết bao. Trước ca trực tối hôm đó, tôi có nhin nhắn từ số máy lạ: “Em còn nhớ anh không, anh đang ngồi ở quán cà phê khách sạn nơi em làm, không biết anh có làm phiền em không nếu muốn nói chuyện với em một lát trước giờ em vào làm tối nay”. Bất ngờ và hồi hộp, tôi lấy danh thiếp của anh để dò số điện thoại, đúng là số của anh…
Tôi choáng ngợp trước những cử chỉ lịch lãm, sành điệu của anh. Hiểu sự e dè, rụt rè của tôi, anh càng tỏ ra khiêm nhường và lịch thiệp. Những lần hẹn hò lãng mạng vơi nến, hoa tươi ở những địa điểm độc đáo, sang trọng ngày càng tăng dần. Tôi như muốn ngất đi vì hạnh phúc khi nhận những món quà sang trọng được chuẩn bị chu đáo. Khi tình yêu đầu đời trong tôi trỗi dậy mãnh liệt thì tôi biết được một sự thật khủng khiếp: anh đã có gia đình. Không chỉ thế, anh còn hơn tôi đến 24 tuổi. Có lẽ, sự lịch lãm từng trải, phong thái trẻ trung của anh cùng với tình yêu đang tràn trong tôi đã khiến tôi chưa bao giờ nghĩa đã đáng tuổi cha, chú của mình. Ngược lại, chính sự điềm đạm, chững chạc trong lời nói, hành động của anh càng khiến tôi si mê vì nó toát lên khí chất “đàn ông” mà những chàng trai cùng trang lứa quanh tôi không thể nào có được.

Người đáng thương là người phụ nữ danh chính ngôn thuận kia mà thôi” – tôi biết trước rằng mình sẽ nhận được lời chia sẻ như thế khi nói về tình yêu của mình…
Khi ở bên anh, trò chuyện với anh tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Anh nói không phải anh cố tình giấu tôi chuyện anh đã có gia đình mà anh lo sợ mất tôi. Anh nói nếu tôi biết trước sự thật này, tôi sẽ dễ dàng bỏ anh vì một cô gái trẻ đẹp như tôi sao dễ chấp nhận làm người thứ ba. Anh không muốn cho tôi biết vì anh yêu tôi thật lòng, yêu từ cái nhìn đầu tiên khi tôi cười chào anh như chào một khách hàng thông thường. Sau bao nhiêu đau khổ, dằn vặt, chúng tôi vẫn không thể dứt bỏ. Càng giận hờn xa cách, chúng tôi càng càng yêu nhau nhiều hơn. Anh hứa về sẽ ly dị vợ và đến với tôi.
Tối đó, anh vừa đi công tác Singapore về, anh nói muốn gặp tôi ngày vì một tuần không gặp anh nhớ tôi không chịu nổi. Tôi từ chối, một phần vì muốn thử sức xem mình có buông bỏ anh được không, một phần vì tôi có hẹn đi dự sinh nhật cô bạn thân cùng lớp đại học. Vừa bước vào nhà bạn, tôi sững lại khi bắt gặp anh đang ngồi cùng mẹ của bạn tôi. Chút luống cuống, ngỡ ngàng trôi qua. Khi buổi tiệc mới bắt đầu được được 30 phút, anh nhắn tin hẹn tôi ra ngoài. Tôi biết rằng mình không thể ở đây được lâu vì con tim tôi mách bảo rằng tôi không thể rời xa anh…
Trước đây, tôi không dám chia sẻ với ai về tình yêu này bởi lo sợ họ ganh tỵ với hạnh phúc của tôi sẽ khuyên tôi từ bỏ, vì tôi chỉ là người thứ ba xen vào hạnh phúc của người khác… Những điều đó tôi đã thuộc lòng và tôi có đủ tự tin để vượt qua. Thế nhưng khi người đó lại là bố của bạn thân của tôi thì tôi biết phải làm sao?
bichthu...@gmail.com
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.