Tôi cứ sống vật vờ như cái bóng giữa nhà chồng...

| Tâm sự

Những câu chuyện cứ tích tụ dần như thế khiến nhiều lúc tôi thật sự cảm thấy bế tắc. Hiện tại, tôi cứ lầm lũi đi về giữa công ty với căn nhà mà không có tiếng cười.

Vì chồng tôi là con một nên sau khi cưới chúng tôi về ở cùng bố mẹ chồng. Cuộc sống sau hôn nhân ban đầu cũng khá êm thấm khi tôi cố gắng hòa hợp với nhà chồng. Mọi chuyện chỉ bắt đầu khi tôi mang bầu và nghỉ việc ở nhà vì công ty phá sản. Tôi phải sống dựa hoàn toàn vào đồng lương của chồng.

 

 Mẹ chồng hoan hỉ khi con tỏ ra không quan tâm tới tôi. Ảnh minh họa

Vì ở nhà, nên nghiễm nhiên, mọi việc từ cơm nước, dọn dẹp nhà cửa đều rơi vào tay bà bầu là tôi. Đụng mặt nhau cả ngày, cũng có nhiều vấn đề không hợp ý. Có điều, ông bà không góp ý với tôi, mà lại sang những nhà hàng xóm ngồi túm tụm để ngồi kể xấu con dâu.

Sinh con xong được hơn một tuần, tôi đã phải tự mình làm hết mọi việc từ giặt giũ đến tắm rửa cho con. Công việc của chồng tôi vào thời điểm này cũng gặp khó khăn, công ty nợ lương 3 tháng chưa trả, nên chồng tôi chạy đôn, chạy đáo kiếm việc làm thêm ngoài, cả ngày cắm cúi với chiếc laptop, chỉ thỉnh thoảng ra bế con giúp tôi rồi mặc kệ. Nghĩ công việc của chồng bận, bố mẹ chồng khó tính nên tôi cố gắng tự mình làm được bao nhiêu việc tốt bấy nhiêu, mặc kệ sức khỏe sau này ảnh hưởng ít hay nhiều.

Ở nhà trông con được hơn một năm thì tôi xin được việc làm ở công ty người quen, vì ít sữa nên tôi cai sữa cho con rồi đi làm, để thằng bé ở nhà cho ông bà trông. Con tôi cũng không phải là đứa bám mẹ nên tôi phần nào yên tâm hơn. Thế nhưng, từ lúc này, tôi cảm thấy gia đình chồng và cả chồng tôi đang dần xa lánh tôi, coi tôi không khác gì người dưng nước lã.

Đầu tiên là ông bà nội, ông bà luôn tìm cách nói xấu tôi trước mặt con, nào là "mẹ đi làm về muộn thế thì làm sao chăm con bằng ông bà được" rồi thì "giờ cháu ở với ông bà nhiều hơn với bố mẹ rồi", "mẹ đi làm suốt ngày thế kia là không yêu con rồi"… Con tôi thân ông bà đến nỗi tôi cho con ăn thì nó ngúng nguẩy, sang ông bà thì lại ngồi yên, buổi tối đi ngủ thì lắm hôm con tôi cứ nằng nặc đòi sang ngủ với ông bà, không chịu theo mẹ.

Mỗi lần như vậy, nhìn biểu cảm trên gương mặt của bà nội, tôi cảm thấy bà hả hê lắm. Người khác thấy cảnh này có thể sẽ bảo tôi sướng, con không bám mẹ càng nhàn. Nhưng trong thực tâm, tôi cảm thấy mình như đang mất dần quyền làm mẹ, chính con mình đẻ ra cũng dần rời xa mình.

Tôi có nói lại những bức xúc với chồng, nhưng anh chẳng quan tâm, chỉ buông một câu "kệ" rồi cắm mặt vào máy tính, lúc chơi game, lúc lập trình. Thái độ hờ hững của chồng khiến tôi chán nản, sinh hoạt của vợ chồng tôi xuống còn mức như hai người dưng ngủ cạnh nhau mà thôi.

Những câu chuyện cứ tích tụ dần như thế khiến nhiều lúc tôi thật sự cảm thấy bế tắc. Hiện tại, tôi cứ lầm lũi đi về giữa công ty với căn nhà mà không có tiếng cười hạnh phúc. Dẫu rằng, đến bây giờ chưa có những cuộc cãi vã hay tranh luận gì to tát, nhưng tôi sợ rằng, những mâu thuẫn âm ỉ thế này cũng có ngày bùng lên mà không thể giải quyết được.

Theo Dân Việt

Ý kiến của bạn
Tags:
Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Tâm sự -

GĐXH - Trên giường bệnh, bà ngoại bất ngờ kể cho tôi nghe câu chuyện bà đã giữ kín suốt hơn 50 năm. Tôi chưa từng biết rằng phía sau sự lạnh nhạt của bà dành cho mẹ tôi là một nỗi đau và những điều bà luôn ân hận. Nghe bà kể, tôi thấy thương mẹ hơn vì những tổn thương mẹ đã âm thầm mang theo suốt cuộc đời.

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.