Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc anh từ bỏ tình yêu này

| Tâm sự

Buông tay anh là điều rất đau đớn, tôi không chỉ mất đi một người đàn ông mà còn mất cả hy vọng vào một tương lai ấm êm hạnh phúc.

Tôi có linh cảm cuộc tình của chúng tôi đang đi đến đoạn kết. Hai năm thật ngắn mà cũng thật dài, thời gian bên anh trôi qua rất nhanh, còn thời gian tôi chờ đợi như vô tận. Tình yêu trong tôi dần lụi tắt rồi, hy vọng đang biến thành nỗi thất vọng, tôi vẫn đau lòng khi nghĩ đến anh, chưa thể bình thản buông tay anh được. Tôi biết đó là việc mình cần làm. Trong lòng anh có lẽ có rất nhiều điều quan trọng, nhưng trong số đó không có tôi. Lúc một mình, những kỷ niệm đẹp của chúng tôi lại hiện lên trong đầu. Tôi chẳng muốn đâu nhưng không thể ngừng nghĩ về nó được, có lẽ đâu đó trong tôi vẫn còn chút hy vọng hai đứa sẽ lại tốt đẹp như xưa.


Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Khoảng thời gian chúng tôi thực sự vui vẻ bên nhau đã kéo dài bao lâu rồi tôi cũng không nhớ, có lẽ chỉ vài ba tháng đầu gặp nhau mà thôi, còn sau đó là những ngày dài chờ đợi trong nỗi thất vọng và nước mắt. Tôi không còn dám nói về anh với bất cứ ai trong nhà nữa, sợ bản thân lại nhen nhóm hy vọng, sợ mẹ sẽ buồn khi chuyện của mình kết thúc, sợ mình sẽ tạo thành thói quen nghĩ rằng anh vẫn còn bên tôi, trong khi anh đang ở nơi nào tôi chẳng biết.

Tôi chợt nhớ lúc anh nói tôi đẹp như hoa đào, nhớ chúng tôi vẫn còn lời hẹn cùng nhau đi biển, nhớ anh đã nói nhớ mùi hương trên tóc tôi nhưng giờ tất cả chẳng con gì nữa. Tôi và anh, rốt cuộc đã sai ở chỗ nào? Là tôi yêu thương sai người hay tôi đã gặp anh không đúng thời điểm? Buông tay anh là một điều rất đau đớn, tôi không chỉ mất đi một người đàn ông mà còn mất cả hy vọng vào một tương lai ấm êm hạnh phúc, tương lai tôi có một người chồng yêu thương, có những đứa con ngoan ngoãn, mất đi cả niềm tin vào một tình yêu chân thành và nghiêm túc.

Chuyện gì đến cũng phải đến, tôi sẵn sàng rồi, thời gian sẽ cho tôi thêm sức mạnh để rời xa anh. Tạm biệt anh, tình yêu tôi từng trân trọng.

Theo Hằng/Ngôi sao

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.