Tôi đã gào khóc xin ba quay lại

| Gia đình

GiadinhNet - Tôi được ba mẹ dành cho những gì tốt đẹp nhất, sẽ rất hạnh phúc nếu như tai họa không ập xuống gia đình tôi.

Chiều tết Tây, lũ bạn sinh viên rủ nhau làm tất niên. Không khí ấm cúng, mùi thức ăn nóng hổi bốc lên khiến tôi hồi tưởng lại ngày xưa, trở về với gia đình nhỏ bé của mình những ngày xưa ấy.
 

Ảnh minh họa

 
Mọi chuyện như một cuốn băng quay chậm vừa xảy ra ngày hôm qua. Tôi từng là một cô công chúa nhỏ được gia đình chiều chuộng. Ba mẹ thương yêu dành những gì tốt đẹp nhất cho cô con gái họ. Sẽ rất hạnh phúc nếu như tai họa không ập xuống gia đình tôi.  
 
Hồi đó, ba vẫn làm ở Hà Nội, mẹ con tôi ở quê nhưng lúc nào cũng có sự gắn kết yêu thương. Tôi háo hức chờ đón đứa em trai đang lớn dần trong bụng mẹ. Rồi một ngày, nhận tin ba tai nạn, mẹ tôi chết lặng, tôi nhìn mẹ đau đáu mà không hình dung được chuyện gì đang xảy ra.
 
Tai nạn không chỉ lấy đi sức lao động của ba mà còn biến ba tôi trở thành người bất bình thường, không còn tỉnh táo và minh mẫn như trước nữa. Một mình mẹ chèo chống, làm mọi cách có thể để cứu ba.
 
Thế nhưng của cải trong nhà đội nón ra đi mà ba vẫn vậy. Lúc lên cơn, ba tôi không kiểm soát được bản thân mình, đập phá đồ đạc. Lúc tỉnh, ba ngồi lặng lẽ một mình không nói.
 
Con bé là tôi lúc đó mơ hồ nhớ lại những ngày chờ đón ba về với những món quà đắt tiền, được ba chở đi chơi trên chiếc xe đạp Phượng Hoàng ngày giáp tết, được ba mua sắm quần áo mới. Tôi đủ lớn để hiểu rằng những ngày đó không còn nữa. Con đường đến trường không còn ai đưa đón, tôi tự mình đi học khi mẹ ra ngoài bươn chải kiếm sống để có tiền mua thuốc cho Ba và nuôi tôi.
 
Rồi một ngày từ trường trở về nhà, tôi hét lên kinh hoàng khi thấy Ba ngồi thất thần với chiếc rìu gỗ cầm trên tay, còn mẹ tôi nằm sõng soài, máu từ trên đầu người chảy xuống thành vũng. Tôi chạy cầu cứu người giúp đỡ. Mẹ chỉ kịp dặn tôi rằng ai hỏi thì bảo mẹ bị ngã trước khi ngất đi.
 
Từ ngày đó, tôi nhìn ba với con mắt khác, nếu không nói là căm ghét, tôi căm ghét vì ba đã làm tổn thương mẹ, vì ba đã làm điều không tốt. Ba càng cố gắng lại gần tôi thì tôi lại hắt hủi.
 
Định mệnh cho em tôi sinh ra trong một ngày mưa. Lúc mẹ trở dạ cũng là khi mưa ngoài trời bắt đầu lớn dần. Mẹ bảo tôi dắt lên trạm xá. Đến bậc thềm trạm xá, mẹ ngã quỵ. Em tôi ra đời như thế đấy. Tôi nhìn thằng em trai đỏ hỏn được bọc kín kẽ trong chăn, nhìn khuôn mặt mẹ yếu ớt rồi đưa mắt hướng ra phía ngoài. Một bóng người lướt vội qua cửa sổ. Là Ba. Tôi chạy ra cửa nhìn bóng ba thập thễnh khuất dần trong màn mưa. Đến bây giờ, tôi vẫn không thể quên hình ảnh ấy.
 
Mẹ tôi không ở lâu trên bệnh xá mà trở về nhà sau đó vài ngày để chăm sóc ba và để chuẩn bị cho một cái tết nữa lại đến. Nhưng một điều mà tôi đã không biết rằng đó là những ngày ba tôi dằn vặt trong đau khổ.
 
Ông thường ngồi một góc, lẳng lặng nhìn em trai tôi, nhìn mẹ rồi nhìn tôi. Ba không bế em nhiều, chỉ đưa đôi bàn tay khắc khổ nắm lấy ngón tay nhỏ bé của em. Những cơn động kinh vẫn hành hạ Ba hàng ngày.
 
Tết năm ấy không còn sung túc như mọi năm, mẹ tôi đi chợ chỉ mua xôi nếp về gói bánh chưng và mấy cân thịt noong. Chiều tối đêm 30, mưa lất phất và trời trở lạnh. Tôi bế em ngồi cạnh bếp lửa cho đỡ rét. Mẹ loay hoay gói xong bánh rồi lên nhà trên pha thuốc cho Ba.

- Anh ơi! Anh ở đâu?

Tiếng mẹ tôi gọi Ba hốt hoảng.

- Con ở nhà giữ em, mẹ đi đây một lát rồi về!

Nói rồi, mẹ lao nhanh ra ngoài. Tôi chạy lên nhà trên, thấy bức thư rơi vội trên bàn. Ngọn nến leo lắt in bóng tôi méo mó và to lớn trên tường. Sợ hãi, tôi chạy xuống ôm em rồi lao theo bóng mẹ.
 
Gió thổi ràn rạt hai bên đường lạnh buốt. Sương đêm rơi xuống phủ lên những ngọn đèn đường vốn thưa thớt lại thêm mờ nhạt, hư ảo.
 
Mẹ chạy về theo hướng bờ sông. Bóng mẹ xa dần, xa dần. Em tôi sợ hãi khóc ré lên. Nó không nặng nhưng cũng đủ làm cho bước chân tôi trĩu lại. Tiếng gió rít lên, con đường heo hút không một bóng người. Tôi hoảng sợ, ôm em chạy như người vô hồn. Cây cầu bắc qua sông hiện ra phía trước. Mẹ tôi kia rồi và….cả Ba tôi nữa. Tôi há hốc miệng không nói nên lời. Ba tôi đang đứng bên thành cầu, nhìn mẹ con tôi trong tuyệt vọng.

- Em và con về đi. Anh sống chỉ làm khổ vợ con thôi. Anh ra đi, ba mẹ con hãy sống thật tốt. Em hãy giúp anh nuôi dạy các con nên người.

- Không! Em và các con không thể sống thiếu anh được. Bệnh tật rồi sẽ chữa khỏi, của cái mất thì có thể làm lại nhưng anh mà đi thì mẹ con em biết dựa vào đâu mà sống! Anh nhìn hai đứa nhỏ đi, chúng không thể mồ côi cha được, anh biết không?

Tôi đã gào khóc xin ba quay lại. Có lẽ đó là giờ phút tôi thấm thía nhất tình cha con, là giờ phút tôi hiểu được tôi cần có Người như thế nào. Cho dù Người không còn được như trước, dù Người bệnh tật, nhưng đó là Ba của tôi, là người đưa tôi đến với cuộc sống này.
 
Tay tôi lả đi vì đứa em trên tay, mọi thứ xung quay dường như quay cuồng. Ba đến bế em và ôm lấy tôi. Cả gia đình chúng tôi đã ôm nhau khóc trong đêm giao thừa buốt giá. Suýt nữa, chỉ chút nữa thôi, tôi đã suýt mất người cha trong cuộc đời.
 
Bữa cơm giao thừa được dọn ra trong im lặng và nước mắt. Nhưng là giọt nước mắt của hạnh phúc, của tình thương yêu. Một biến cố qua đi để chúng tôi thấy được tầm quan trọng của nhau trong cuộc đời.
 
Cuộc sống sau đó vẫn tiếp diễn, Ba vẫn phải đối mặt với những cơn đau hành hạ, mẹ vẫn bươn chải để vượt qua cơn cùng cực của cuộc sống.  Người đời có câu: “mọi thứ cuối cùng rồi sẽ ổn”. Đúng vậy, giờ đây Ba tôi đã khỏe và mở một tiệm sửa xe trước nhà, mẹ trở thành hiệu trưởng của một trường học. Em trai và tôi đang phấn đấu để học thật tốt. Tết năm nào chúng tôi cũng trở về quê, quây quần trong ngôi nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười. Vẫn nhớ một thoáng giao thừa lặng lẽ đã qua để bước tiếp và trân trọng những gì đang có trong cuộc đời.
 
Hoàng Thị Tú Anh
 

Bạn còn những trăn trở gì về mỗi bước đi của đất nước, của dân tộc?

Bạn nghĩ gì về mối quan hệ giữa con người với con người trong xã hội, trong gia đình?

Bạn cầu chúc điều gì, mong điều gì cho bản thân, cho gia đình?

Bạn có thể chia sẻ những ước mong, dự định, những kế hoạch trong năm tới ? Hoặc đơn giản, mùa xuân đến gợi nhớ những kỷ niệm gì?

Bạn muốn gửi lời chúc, thiệp, video clip cho người thân? Giadinh.net.vn sẽ là nhịp cầu.

Mời độc giả chia sẻ những suy nghĩ, trăn trở, mong ước, lời chúc… về hòm thư toasoan@giadinh.net.vn

Kính chúc Quý độc giả một năm mới Sức khỏe - Hạnh phúc và Thành công!
GĐ&XH
hoahue
Ý kiến của bạn
Có 4 kiểu người càng thân càng dễ khiến bạn kiệt sức: Người khôn ngoan thường giữ khoảng cách

Có 4 kiểu người càng thân càng dễ khiến bạn kiệt sức: Người khôn ngoan thường giữ khoảng cách

Thâm cung bí sử -

GĐXH - Điều khiến nhiều người trưởng thành mệt mỏi không hẳn là áp lực công việc hay gánh nặng cơm áo, mà là những mối quan hệ khiến họ phải liên tục nhẫn nhịn, cho đi và chịu đựng. Có những người càng thân thiết lại càng dễ khiến bạn kiệt sức nếu không biết đặt ra giới hạn.

Muốn con thành công, người mẹ nên có 2 tầm nhìn này từ rất sớm

Muốn con thành công, người mẹ nên có 2 tầm nhìn này từ rất sớm

Gia đình -

GĐXH - Bạn có đang vô tình biến con mình thành một "đứa trẻ to xác" nhạy cảm, dễ gục ngã trước áp lực? Đừng để tình yêu thương ngắn hạn cản trở bước chân trưởng thành của con. Hãy cùng khám phá 2 tầm nhìn chiến lược của người mẹ giúp con cái nâng cao chỉ số vượt khó (AQ), làm chủ cảm xúc và vững vàng kiến tạo tương lai.

3 thói quen mua sắm người giàu âm thầm từ bỏ: Không phải vì keo kiệt mà vì biết cách giữ tiền đẻ ra tiền

3 thói quen mua sắm người giàu âm thầm từ bỏ: Không phải vì keo kiệt mà vì biết cách giữ tiền đẻ ra tiền

Thâm cung bí sử -

GĐXH - Nhiều người cho rằng giàu là có thể mua bất cứ thứ gì mình thích. Thực tế, không ít người có tài chính vững vàng lại chủ động nói "không" với 3 thói quen mua sắm rất phổ biến. Không phải vì họ tiết kiệm quá mức, mà vì hiểu rằng mỗi khoản chi hôm nay đều ảnh hưởng đến giá trị tài sản trong tương lai.

Tưởng nghỉ hưu sẽ hạnh phúc hơn, vì sao nhiều cặp vợ chồng lại ngày càng xa cách?

Tưởng nghỉ hưu sẽ hạnh phúc hơn, vì sao nhiều cặp vợ chồng lại ngày càng xa cách?

Gia đình -

GĐXH - Nghỉ hưu vốn được xem là khoảng thời gian thảnh thơi sau nhiều năm làm việc. Thế nhưng, không ít cặp vợ chồng lại bắt đầu nảy sinh những mâu thuẫn tưởng chừng rất nhỏ khi ở bên nhau nhiều hơn mỗi ngày. Không phải vì hết yêu, mà bởi cả hai đang bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới của cuộc sống mà chưa kịp chuẩn bị.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.