Hà Nội
23°C / 22-25°C

Tôi đã gào khóc xin ba quay lại

Thứ sáu, 15:59 28/01/2011 | Gia đình

GiadinhNet - Tôi được ba mẹ dành cho những gì tốt đẹp nhất, sẽ rất hạnh phúc nếu như tai họa không ập xuống gia đình tôi.

Chiều tết Tây, lũ bạn sinh viên rủ nhau làm tất niên. Không khí ấm cúng, mùi thức ăn nóng hổi bốc lên khiến tôi hồi tưởng lại ngày xưa, trở về với gia đình nhỏ bé của mình những ngày xưa ấy.
 

Ảnh minh họa

 
Mọi chuyện như một cuốn băng quay chậm vừa xảy ra ngày hôm qua. Tôi từng là một cô công chúa nhỏ được gia đình chiều chuộng. Ba mẹ thương yêu dành những gì tốt đẹp nhất cho cô con gái họ. Sẽ rất hạnh phúc nếu như tai họa không ập xuống gia đình tôi.  
 
Hồi đó, ba vẫn làm ở Hà Nội, mẹ con tôi ở quê nhưng lúc nào cũng có sự gắn kết yêu thương. Tôi háo hức chờ đón đứa em trai đang lớn dần trong bụng mẹ. Rồi một ngày, nhận tin ba tai nạn, mẹ tôi chết lặng, tôi nhìn mẹ đau đáu mà không hình dung được chuyện gì đang xảy ra.
 
Tai nạn không chỉ lấy đi sức lao động của ba mà còn biến ba tôi trở thành người bất bình thường, không còn tỉnh táo và minh mẫn như trước nữa. Một mình mẹ chèo chống, làm mọi cách có thể để cứu ba.
 
Thế nhưng của cải trong nhà đội nón ra đi mà ba vẫn vậy. Lúc lên cơn, ba tôi không kiểm soát được bản thân mình, đập phá đồ đạc. Lúc tỉnh, ba ngồi lặng lẽ một mình không nói.
 
Con bé là tôi lúc đó mơ hồ nhớ lại những ngày chờ đón ba về với những món quà đắt tiền, được ba chở đi chơi trên chiếc xe đạp Phượng Hoàng ngày giáp tết, được ba mua sắm quần áo mới. Tôi đủ lớn để hiểu rằng những ngày đó không còn nữa. Con đường đến trường không còn ai đưa đón, tôi tự mình đi học khi mẹ ra ngoài bươn chải kiếm sống để có tiền mua thuốc cho Ba và nuôi tôi.
 
Rồi một ngày từ trường trở về nhà, tôi hét lên kinh hoàng khi thấy Ba ngồi thất thần với chiếc rìu gỗ cầm trên tay, còn mẹ tôi nằm sõng soài, máu từ trên đầu người chảy xuống thành vũng. Tôi chạy cầu cứu người giúp đỡ. Mẹ chỉ kịp dặn tôi rằng ai hỏi thì bảo mẹ bị ngã trước khi ngất đi.
 
Từ ngày đó, tôi nhìn ba với con mắt khác, nếu không nói là căm ghét, tôi căm ghét vì ba đã làm tổn thương mẹ, vì ba đã làm điều không tốt. Ba càng cố gắng lại gần tôi thì tôi lại hắt hủi.
 
Định mệnh cho em tôi sinh ra trong một ngày mưa. Lúc mẹ trở dạ cũng là khi mưa ngoài trời bắt đầu lớn dần. Mẹ bảo tôi dắt lên trạm xá. Đến bậc thềm trạm xá, mẹ ngã quỵ. Em tôi ra đời như thế đấy. Tôi nhìn thằng em trai đỏ hỏn được bọc kín kẽ trong chăn, nhìn khuôn mặt mẹ yếu ớt rồi đưa mắt hướng ra phía ngoài. Một bóng người lướt vội qua cửa sổ. Là Ba. Tôi chạy ra cửa nhìn bóng ba thập thễnh khuất dần trong màn mưa. Đến bây giờ, tôi vẫn không thể quên hình ảnh ấy.
 
Mẹ tôi không ở lâu trên bệnh xá mà trở về nhà sau đó vài ngày để chăm sóc ba và để chuẩn bị cho một cái tết nữa lại đến. Nhưng một điều mà tôi đã không biết rằng đó là những ngày ba tôi dằn vặt trong đau khổ.
 
Ông thường ngồi một góc, lẳng lặng nhìn em trai tôi, nhìn mẹ rồi nhìn tôi. Ba không bế em nhiều, chỉ đưa đôi bàn tay khắc khổ nắm lấy ngón tay nhỏ bé của em. Những cơn động kinh vẫn hành hạ Ba hàng ngày.
 
Tết năm ấy không còn sung túc như mọi năm, mẹ tôi đi chợ chỉ mua xôi nếp về gói bánh chưng và mấy cân thịt noong. Chiều tối đêm 30, mưa lất phất và trời trở lạnh. Tôi bế em ngồi cạnh bếp lửa cho đỡ rét. Mẹ loay hoay gói xong bánh rồi lên nhà trên pha thuốc cho Ba.

- Anh ơi! Anh ở đâu?

Tiếng mẹ tôi gọi Ba hốt hoảng.

- Con ở nhà giữ em, mẹ đi đây một lát rồi về!

Nói rồi, mẹ lao nhanh ra ngoài. Tôi chạy lên nhà trên, thấy bức thư rơi vội trên bàn. Ngọn nến leo lắt in bóng tôi méo mó và to lớn trên tường. Sợ hãi, tôi chạy xuống ôm em rồi lao theo bóng mẹ.
 
Gió thổi ràn rạt hai bên đường lạnh buốt. Sương đêm rơi xuống phủ lên những ngọn đèn đường vốn thưa thớt lại thêm mờ nhạt, hư ảo.
 
Mẹ chạy về theo hướng bờ sông. Bóng mẹ xa dần, xa dần. Em tôi sợ hãi khóc ré lên. Nó không nặng nhưng cũng đủ làm cho bước chân tôi trĩu lại. Tiếng gió rít lên, con đường heo hút không một bóng người. Tôi hoảng sợ, ôm em chạy như người vô hồn. Cây cầu bắc qua sông hiện ra phía trước. Mẹ tôi kia rồi và….cả Ba tôi nữa. Tôi há hốc miệng không nói nên lời. Ba tôi đang đứng bên thành cầu, nhìn mẹ con tôi trong tuyệt vọng.

- Em và con về đi. Anh sống chỉ làm khổ vợ con thôi. Anh ra đi, ba mẹ con hãy sống thật tốt. Em hãy giúp anh nuôi dạy các con nên người.

- Không! Em và các con không thể sống thiếu anh được. Bệnh tật rồi sẽ chữa khỏi, của cái mất thì có thể làm lại nhưng anh mà đi thì mẹ con em biết dựa vào đâu mà sống! Anh nhìn hai đứa nhỏ đi, chúng không thể mồ côi cha được, anh biết không?

Tôi đã gào khóc xin ba quay lại. Có lẽ đó là giờ phút tôi thấm thía nhất tình cha con, là giờ phút tôi hiểu được tôi cần có Người như thế nào. Cho dù Người không còn được như trước, dù Người bệnh tật, nhưng đó là Ba của tôi, là người đưa tôi đến với cuộc sống này.
 
Tay tôi lả đi vì đứa em trên tay, mọi thứ xung quay dường như quay cuồng. Ba đến bế em và ôm lấy tôi. Cả gia đình chúng tôi đã ôm nhau khóc trong đêm giao thừa buốt giá. Suýt nữa, chỉ chút nữa thôi, tôi đã suýt mất người cha trong cuộc đời.
 
Bữa cơm giao thừa được dọn ra trong im lặng và nước mắt. Nhưng là giọt nước mắt của hạnh phúc, của tình thương yêu. Một biến cố qua đi để chúng tôi thấy được tầm quan trọng của nhau trong cuộc đời.
 
Cuộc sống sau đó vẫn tiếp diễn, Ba vẫn phải đối mặt với những cơn đau hành hạ, mẹ vẫn bươn chải để vượt qua cơn cùng cực của cuộc sống.  Người đời có câu: “mọi thứ cuối cùng rồi sẽ ổn”. Đúng vậy, giờ đây Ba tôi đã khỏe và mở một tiệm sửa xe trước nhà, mẹ trở thành hiệu trưởng của một trường học. Em trai và tôi đang phấn đấu để học thật tốt. Tết năm nào chúng tôi cũng trở về quê, quây quần trong ngôi nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười. Vẫn nhớ một thoáng giao thừa lặng lẽ đã qua để bước tiếp và trân trọng những gì đang có trong cuộc đời.
 
Hoàng Thị Tú Anh
 

Bạn còn những trăn trở gì về mỗi bước đi của đất nước, của dân tộc?

Bạn nghĩ gì về mối quan hệ giữa con người với con người trong xã hội, trong gia đình?

Bạn cầu chúc điều gì, mong điều gì cho bản thân, cho gia đình?

Bạn có thể chia sẻ những ước mong, dự định, những kế hoạch trong năm tới ? Hoặc đơn giản, mùa xuân đến gợi nhớ những kỷ niệm gì?

Bạn muốn gửi lời chúc, thiệp, video clip cho người thân? Giadinh.net.vn sẽ là nhịp cầu.

Mời độc giả chia sẻ những suy nghĩ, trăn trở, mong ước, lời chúc… về hòm thư toasoan@giadinh.net.vn

Kính chúc Quý độc giả một năm mới Sức khỏe - Hạnh phúc và Thành công!
GĐ&XH
hoahue
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Thói quen trước 9 giờ sáng của phụ nữ thành công

Thói quen trước 9 giờ sáng của phụ nữ thành công

Gia đình - 9 giờ trước

GĐXH - Không phải ngẫu nhiên mà phụ nữ thành công luôn giữ được phong thái điềm tĩnh, tự tin và tràn đầy năng lượng. Bí quyết của họ thường bắt đầu từ những thói quen trước 9 giờ sáng.

Bắt quả tang vợ ngoại tình và cú sốc của chồng trước câu nói của kẻ thứ ba

Bắt quả tang vợ ngoại tình và cú sốc của chồng trước câu nói của kẻ thứ ba

Chuyện vợ chồng - 9 giờ trước

GĐXH - Vợ ngoại tình là cú sốc lớn, nhưng điều khiến người chồng trong câu chuyện dưới đây đau đớn hơn cả chính là câu nói thản nhiên của người đàn ông phá hoại gia đình mình.

Những thói quen giúp tôi sống an yên với lương 7 triệu đồng sau khi nghỉ hưu

Những thói quen giúp tôi sống an yên với lương 7 triệu đồng sau khi nghỉ hưu

Gia đình - 14 giờ trước

GĐXH - Nghỉ hưu ở tuổi 59, lương hưu chỉ hơn 7 triệu đồng mỗi tháng, lại thường xuyên ốm đau, tôi buộc phải sống chắt chiu từng đồng.

3 kiểu họ hàng nên giữ khoảng cách nhất định để tránh mệt mỏi không đáng có

3 kiểu họ hàng nên giữ khoảng cách nhất định để tránh mệt mỏi không đáng có

Gia đình - 16 giờ trước

GĐXH - Không phải mối quan hệ họ hàng nào cũng cần thân thiết. Biết giữ khoảng cách đúng lúc giúp bạn tránh phiền não và giữ sự yên ổn cho chính mình.

Những cặp vợ chồng vẫn ngủ chung giường ở tuổi 70: Hầu hết họ thuộc 3 trường hợp này

Những cặp vợ chồng vẫn ngủ chung giường ở tuổi 70: Hầu hết họ thuộc 3 trường hợp này

Gia đình - 21 giờ trước

GĐXH - Việc các cặp đôi 70 tuổi vẫn "chung chăn chung gối" không chỉ là thói quen truyền thống mà còn là minh chứng cho sự gắn kết sâu sắc, mang lại lợi ích bất ngờ cho sức khỏe.

Qua tuổi 60, tuyệt đối đừng nói 5 câu này trước mặt người quen: Ai nói người đó hối hận!

Qua tuổi 60, tuyệt đối đừng nói 5 câu này trước mặt người quen: Ai nói người đó hối hận!

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi 60, sóng gió gì cũng đã qua, nhưng có những chuyện dù thân đến mấy cũng phải "sống để dạ, chết mang theo" để giữ vững phúc đức và sự yên ấm.

Chênh lệch tuổi tác lý tưởng giữa vợ chồng không phải là 3 hay 5 năm: Con số này mới là lý tưởng nhất!

Chênh lệch tuổi tác lý tưởng giữa vợ chồng không phải là 3 hay 5 năm: Con số này mới là lý tưởng nhất!

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Bên cạnh tình cảm, khoảng cách tuổi tác giữa vợ chồng ảnh hưởng lớn đến sự ổn định tài chính, tâm lý và chất lượng nuôi dạy con cái. Con số lý tưởng là bao nhiêu?

Nhiều người sau 60 tuổi tiết kiệm nhầm 3 khoản, tưởng lợi mà hóa hại

Nhiều người sau 60 tuổi tiết kiệm nhầm 3 khoản, tưởng lợi mà hóa hại

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Sau tuổi 60, tiết kiệm là cần thiết nhưng không phải khoản nào cũng nên cắt giảm. Có 3 chi tiêu nếu tiết kiệm sai cách, sức khỏe và tiền bạc đều dễ 'đội nón ra đi'.

Lương hưu 37 triệu đồng/tháng vẫn sống bất an: Cuối đời mới hiểu tiền không mua được thứ này

Lương hưu 37 triệu đồng/tháng vẫn sống bất an: Cuối đời mới hiểu tiền không mua được thứ này

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Sở hữu mức lương hưu nhiều người mơ ước, có nhà cửa ổn định và không phải lo cơm áo, nhưng vợ chồng già vẫn sống trong cảm giác chật vật, cô đơn.

66 tuổi, nằm viện vì nhồi máu não, tôi hiểu ra sai lầm lớn nhất của tuổi già là trông cậy người khác

66 tuổi, nằm viện vì nhồi máu não, tôi hiểu ra sai lầm lớn nhất của tuổi già là trông cậy người khác

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ chỉ cần có cháu trai hiếu thảo là đủ cho tuổi già. Cho đến khi biến cố xảy ra, mọi ảo tưởng sụp đổ.

Top