Hà Nội
23°C / 22-25°C

Tôi lo lắng vì quan hệ với gái gọi mà không bảo vệ

Thứ sáu, 08:52 23/08/2019 | Tâm sự

Tôi tự hứa nếu không bị bệnh thì sẽ yêu vợ hơn, tránh xa những thói hư tật xấu, đám bạn hư và không nghĩ đến gái gú nữa.

Tôi gần 40 tuổi, có vợ và 2 con đủ nếp tẻ. Có thể nói tôi là người chịu học tập, làm việc. Tôi lớn lên tại vùng quê có nhiều tệ nạn, nghiện ngập. Rất may tôi không bị nhưng cũng có vài lần chơi thuốc hoặc đi gái gọi .

Năm 32 tuổi, tôi lấy vợ và sinh con, cuộc sống có thể nói là viên mãn. Thi thoảng những người bạn của tôi (còn 2 người chơi thuốc) tuy không nghiện nhưng vẫn chơi thuốc và hay rủ tôi. Dù từ chối quyết liệt nhưng hễ uống rượu vào là tôi cũng suy nghĩ về nó và chơi cùng. Có lần phê thuốc, tôi nôn ọe, mệt mỏi kinh khủng nhưng không hiểu sao vẫn chơi cùng. Sau đó tôi ân hận, giày vò lương tâm kinh khủng. Nhiều khi bạn tôi xin tiền để mua, tôi vẫn cho nhưng không chơi, trừ những lúc có rượu. Dần dần tôi tránh hội bạn bè đó, ít uống rượu bia và nói chuyện hơn. Nhưng sống ở ngay gần nhà nên không phải dễ tránh. Có giai đoạn một năm chơi khoảng chục lần nhưng cũng có năm chỉ một lần. Năm nay tôi đã chơi 3 lần đợt gần Tết. Mỗi lần tôi rất cẩn thận.

Tôi cũng là người nghiện tình dục và có nhu cầu cao. Vợ không thể đáp ứng đủ. Dù vậy tôi cũng biết nịnh và chiều vợ bằng cách làm việc nhà, chăm và dạy con nên vợ cũng đáp ứng tuần 2-4 lần. Cách đây hai tháng, trong đợt đi công tác xa vợ một tuần, tôi đã đi gái gọi. Tôi không dùng bao cao su nhưng đã rất kiểm soát nên khá an toàn trong chuyện có thai. Nhưng khi về nhà tôi lại lo lắng và áy náy, thương vợ.

Trong lần hiến máu nhân đạo vừa rồi, tôi mất ăn mất ngủ khi bác sĩ bảo máu của tôi có một số phản ứng lạ và hẹn 3 tháng sau đến kiểm tra lại. Tôi sốc, lo lắng và khá ân hận vì lối sống buông thả của mình. Tôi đã tập gym, yoga và lao đầu vào công việc để không còn nghĩ nhiều tới tình dục nhiều nữa nhưng vẫn không làm được. Một ngày không được quan hệ là khó chịu.

Hôm nay là khoảng 2 tháng kể từ ngày cùng cô gái gọi đó, tôi đã đi xét nghiệm, may mắn âm tính với HIV và một số bệnh khác. Nhưng bác sĩ bảo vẫn chưa chắc chắn được điều gì, ít nhất phải thêm một tháng nữa mới chính xác. Tôi trút bỏ được phần nào gánh nặng nhưng vẫn còn rất lo lắng. Nếu bị HIV, gần như tôi mất tất cả (vợ, con, công việc) và cũng có thể đã lây sang vợ. Mấy ngày nay, tôi tự hứa trong lòng, nếu không bị thì sẽ yêu vợ hơn nữa và tránh xa những thói hư tật xấu, đám bạn đang còn chơi heroin và không nghĩ đến gái gú nữa, thà cứ thủ dâm còn hơn. Tôi chỉ muốn tâm sự để vơi đi sự lo lắng trong khi chờ đợi kiểm tra lại. Cám ơn các bạn đã đọc chia sẻ.

Theo Nghị (VnExpress)

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tags:
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự - 9 giờ trước

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Tâm sự - 22 giờ trước

GĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Tâm sự - 2 ngày trước

Nhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Top