Tôi muốn bỏ chồng vì "có cũng như không"!
Gần đây tôi hay cảm thấy rất bực và cảm xúc thì trồi sụt vì công việc, cuộc sống hôn nhân, và con cái.
Cảm giác như các hoạt động trong ngày của tôi luôn giống nhau, cứ như người ta ấn đi ấn lại một cái nút hết ngày này qua ngày khác.
Tôi làm việc ở một khu nghỉ dưỡng, khá thân với các sếp, tôi được phép làm việc ở nhà, nhờ đó có thể chăm sóc luôn bọn trẻ.

Mọi việc trở nên khó khăn hơn vào năm nay, khi mà đứa con út của tôi quấy khóc mỗi ngày và những đứa khác thì cũng quấn lấy chân mẹ.
Chồng tôi làm việc từ 7 giờ sáng đến 9 giờ tối tất cả các ngày trong tuần. Mỗi khi tôi thức dậy thì anh ấy đã đi rồi, và khi anh ấy về, chúng tôi muốn nói chuyện với nhau một chút còn khó bởi anh ấy hoặc là mệt, hoặc là lăn ra ngủ luôn, hoặc mải mê chơi game trên điện thoại. Kể cả không có anh ấy ở nhà hàng ngày thì thu nhập của tôi cũng đủ nuôi sống gia đình. Có lúc tôi còn muốn thuyết phục anh ấy ở nhà trông con để tôi đi làm kiếm tiền luôn cho xong.
Tôi cảm thấy mình không hề được giúp đỡ. Tôi phải "cân" rất nhiều việc vì các đồng nghiệp không thể chia sẻ khối lượng công việc ngang bằng với tôi, và tôi mệt mỏi với cả bọn trẻ nữa (một đứa đã đi mẫu giáo, hai đứa ở nhà với mẹ). Nói về đời sống tình cảm, tôi chẳng còn nhận được tin nhắn lãng mạn nào, hẹn hò buổi tối hay cái gì tương tự cũng không! Đôi khi tôi tự hỏi mình có chồng hay không bởi đến mở mồm bảo chồng nghỉ làm dành một hôm cho vợ con tôi còn thấy khó, anh ấy phải họp rất nhiều kể cả vào cuối tuần.
Tôi 26 tuổi, đã đủ mệt mỏi với cuộc sống. Tôi nhìn chúng bạn đi du lịch khắp nơi, uống trà chiều ở khách sạn, mà thèm. Tôi ngày nào cũng ở nhà, quanh quẩn với bốn bức tường, máy tính để làm việc, và bọn trẻ, và việc nhà!
Có vài lần tôi cũng thử nói chuyện với chồng về cảm giác của mình, nhưng anh ấy không có một hành động nào cả. Thật khó để cân bằng được công việc, tình yêu, và việc làm mẹ.
Đôi khi tôi cảm thấy như chồng không còn yêu mình nữa. Tôi cố gắng bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu, nhưng biết làm sao khi hành động của anh ấy khiến tôi khó lòng mà nghĩ khác... Đến bao giờ giai đoạn này mới qua đi hay hôn nhân của tôi cứ như vậy đến hết đời?
Theo Hà Minh/Dân Trí
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.