Tôi sinh ra từ cuộc tình vụng trộm của mẹ và thầy giáo dạy thể dục
Mẹ sinh ra đã bị tật một chân. 30 tuổi, mẹ sinh tôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi chỉ nghe mẹ nói, bố tôi là người đàn ông trí thức.
Tôi năm nay 30 tuổi, công việc thu nhập tốt. Tôi đã mua được căn nhà thành phố và đón mẹ ở quê vào ở cùng.
Hơn tháng nữa, tôi sẽ làm đám cưới. Bạn gái tôi đang mang thai ở tháng thứ ba. Hiện chúng tôi đang tất bật cho việc chuẩn bị đám cưới. Tôi rất vui, vì mình sắp được làm chồng, làm cha. Mẹ nhìn tôi dọn dẹp nhà, chuẩn bị mọi thứ, nước mắt rưng rưng. Mẹ nói, mẹ rất tự hào về tôi. Tôi ôm mẹ nói cảm ơn khi mẹ chịu bao vất vả, đàm tiếu để sinh ra tôi.
Mẹ tôi quê ở miền Trung. Mẹ rất đẹp và hiền dịu. Chỉ có điều, mẹ bị tật một chân bẩm sinh. Cũng vì thế, mẹ luôn mặc cảm, tự ti với ngoại hình của mình.
Ngày còn trẻ, mẹ được nhiều người theo đuổi, nhưng mẹ không muốn làm cuộc đời ai khổ vì mình. Ai đến với mẹ cũng bị từ chối.

Ngày học cấp ba, tôi được thầy giáo dạy thể dục quan tâm, dúi cho tôi ít tiền. Tôi nghĩ, chắc thầy thấy mẹ con tôi nghèo nên quan tâm. Mẹ khi đó nhìn tôi ngưỡng mộ thầy đã rất vui.
Hôm nay, mẹ nói với tôi, đám cưới của con nên mời thầy dạy thể dục đến dự. Trong đám cưới phải có cả bố và mẹ tiếp đãi nhà thông gia. Câu nói của mẹ làm tôi khựng lại.
Mẹ kể, 31 năm trước, mẹ là người tình của thầy. Dù biết thầy đã có gia đình, mẹ vẫn chấp nhận làm người tình trong bóng tối của ông. Mẹ muốn có với ông một đứa con.
Khi mẹ mang thai tôi thì vợ thầy biết. Thầy bị trường kỷ luật. Mẹ bị vợ thầy, những người dân trong làng chửi bới, gia đình xa lánh.
Mẹ phải đến TP.HCM, ở trong một ngôi chùa chờ ngày sinh. Mãi đến khi tôi 5 tuổi, câu chuyện lắng xuống, ông bà ngoại mới vào đón mẹ về ở cùng. Vì mẹ và thầy ở cùng xã, nên khi học cấp ba, tôi được bố mình dạy mà không biết.
Mẹ nói, dù suốt thời gian qua bố tôi không ở bên tôi, trực tiếp chăm sóc tôi, nhưng ông luôn dõi theo tôi từng ngày. Mẹ muốn, ngày vui của tôi sẽ có bố dự, cùng mẹ tiếp đãi khách mời.
Suốt mấy chục năm qua, tôi mang tiếng là thằng con không cha, chịu sự trêu đùa của đám bạn ngày nhỏ. Có những lúc, tôi hận người đàn ông đã làm mẹ mang thai và sinh ra tôi. Nhưng nhờ có tình yêu, sự hi sinh của mẹ tôi mới có ngày hôm nay.
Tôi nói với mẹ, ông ấy không đáng được làm bố của con. Mẹ đã khóc vì câu nói đó, thương lắm. Liệu tôi mời ông đến, vợ ông, các con ông sẽ như thế nào. Tôi nên làm gì bây giờ. Mong mọi người giúp tôi có cách giải quyết hợp lý. Tôi xin cảm ơn.
Theo H.H (VietNamNet)
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sựGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.