Tôi sợ “gần gũi” vợ vì lý do khó nói

| Tâm sự

Nhiều hôm đi ngủ tôi còn ngửi thấy mùi thức ăn, mùi sữa trên quần áo của vợ. Nhiều lần như vậy tôi không còn mong muốn “gần gũi” vợ vì chỉ ngửi từng ấy mùi trên cơ thể vợ tôi đã mất hứng.

Chúng tôi mới cưới nhau chưa được 2 năm và có con nhỏ được gần 1 tuổi. Yêu nhau hơn 5 năm mới cưới nên không có chuyện tôi không yêu vợ. Trước đây, tôi từng yêu cô ấy say đắm và cả hai hòa hợp trong chuyện chăn gối. Kể cả bây giờ, tôi vẫn yêu vợ nhưng từ khi có con, tôi rất ngại, thậm chí sợ “gần gũi” vợ.

Từ khi sinh con, vợ tôi luôn tất bật với việc nhà và việc ở công ty. Hai vợ chồng ít khi có thời gian nói chuyện vì lúc nào tôi cũng thấy vợ bận rộn. Tôi ngỏ ý muốn làm giúp nhưng cô ấy sợ tôi làm không được, cho con ăn thì bị nôn trớ, nấu đồ ăn cho con thì sợ nấu không chín...Vợ bận tôi thương lắm nhưng không biết làm cách nào để giúp.

Tôi sợ “gần gũi” vợ vì lý do khó nói - Ảnh 1.

Chỉ ngửi từng ấy mùi trên cơ thể vợ tôi đã thấy ngại, nhưng cũng không dám thổ lộ để cô ấy biết. (ảnh minh họa)

Có lẽ bận bịu nên 8-9h tối cô ấy vẫn chưa được nghỉ ngơi, nhiều hôm cô ấy quên cả tắm rửa, cứ thế đi ngủ. Nhiều hôm tôi còn ngửi thấy mùi thức ăn, mùi sữa trên quần áo của vợ. Ban đầu tôi nghĩ vợ mệt nhưng lâu dần cô ấy cứ để như thế đi ngủ, có lần 2-3 hôm cũng không tắm rửa. Tôi một vài lần khuyên vợ nên thay đồ, tắm rửa cho mát sau mỗi tối nhưng cô ấy nói muộn quá sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe, cô ấy ốm dù chỉ một ngày thì cũng không ai lo cho tôi và con.

Tôi dần thấy không còn mong muốn “gần gũi” vợ vì chỉ ngửi từng ấy mùi trên cơ thể vợ tôi đã thấy ngại, nhưng cũng không dám thổ lộ để cô ấy biết. Còn vợ tôi thì cứ vô tư như vậy, chuyện vợ chồng có cũng được không thì cũng không sao. Tôi chỉ sợ nếu cứ kéo dài tình trạng này, chúng tôi sẽ sống trong cảnh đồng sàng dị mộng rồi mất nhau lúc nào không biết.

Ý kiến của bạn
Tuổi 70 nhìn lại tuổi 40: Có những điều giá như tôi hiểu sớm hơn

Tuổi 70 nhìn lại tuổi 40: Có những điều giá như tôi hiểu sớm hơn

Tâm sự -

GĐXH - Ở tuổi 70, khi nhìn lại chặng đường đã qua, người phụ nữ ấy không tiếc những tháng năm vất vả, cũng không ước mình có một cuộc đời khác. Chỉ có vài điều rất bình dị mà phải mất 30 năm, bà mới thật sự thấm thía. Đó là những điều bà muốn kể lại, như một lời thủ thỉ gửi đến những ai vẫn đang tất bật giữa cuộc sống.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.