Tôi yêu chồng nhưng chẳng thể quên con trai của sếp tổng
Tôi thấy có lỗi với chồng vô cùng mặc dù những giấc mơ tôi vừa mơ về người con trai ấy chỉ trong vô thức.
Nói ra những điều này có lẽ tâm trạng trong tôi sẽ tốt hơn, vì tôi mong muốn có ai đó sẻ chia, đồng cảm, cho lời khuyên, hoặc sẽ nói tâm trạng của tôi không phải là một sự cá biệt, nó ẩn chứa trong bất cứ con người nào. Tôi thật sự thấy có lỗi với anh, chồng của tôi, người tôi vẫn yêu thương, chăm sóc hàng ngày, không hiểu vì sao tôi vẫn bị ám ảnh bởi một hình bóng khác.
Tôi 25 tuổi, quen anh khi vừa ra trường, chưa có một chút “vốn liếng” nào trong tay. Anh là người vô cùng hiền lành và một mực thương yêu tôi từ những năm tháng đầu tiên, tôi cũng một lòng một dạ yêu anh say đắm như tiếng sét ái tình. Chúng tôi quấn quýt nhau không rời, không khi nào tôi nghĩ đến ai khác nữa từ khi anh đến. Tôi cũng nói với anh rằng mình ghét nhất là hai chữ “phản bội”. Tôi luôn tin tưởng anh là người đứng đắn, chung thủy hết mực.

Ảnh minh họa.
Không ngờ chính tôi lại là người đã có những suy nghĩ, những mộng tưởng thật khó chấp nhận. Tôi cũng cảm thấy xấu hổ với chính mình khi bị kéo theo một hình bóng khác. Tôi cứ tự hỏi liệu đó có phải là ngoại tình trong tư tưởng không? Điều đó làm tôi cảm thấy mình thật sự có lỗi với người đã dành mọi điều tốt đẹp nhất cho mình. Chuyện bắt đầu rối rắm khi sau một năm làm ở một công ty nhỏ, cuối cùng tôi cũng xin vào được một công ty khá lớn và danh tiếng ở Việt Nam mà bản thân luôn mơ ước. Chính anh là người luôn động viên, an ủi để giúp tôi theo đuổi mục tiêu đến cuối cùng vào những lúc tôi cảm thấy buông xuôi nhất. Ở đây, tôi gặp một anh bạn cùng tuổi, chúng tôi cùng phỏng vấn một buổi và vào làm cùng một ngày. Tôi và anh bạn này thực tập chung một chỗ, thường xuyên phải làm việc và tiếp xúc với nhau. Anh bạn khá thân thiện, thường xuyên chọc tôi cười và rất quan tâm, thậm chí âm thầm mua cả đồ ăn khi tôi đói.
Sau này tôi mới biết bạn ấy là con trai của Tổng giám đốc công ty vừa mới du học ở nước ngoài về. Nhìn bề ngoài bạn có lẽ là hình mẫu lý tưởng của bất kỳ cô gái nào: học giỏi, đẹp trai, hơi tinh nghịch một chút nhưng thân thiện, cởi mở, dù là con của sếp nhưng rất khiêm tốn, không bao giờ nói ra danh phận của mình. Bạn ấy cũng sẵn sàng làm những công việc nhỏ nhặt nhất như bất cứ một nhân viên mới nào. Vì thế mà hầu hết mọi anh chị trong công ty cũng rất yêu mến anh bạn này. Tôi có lẽ cũng không thể nào không có một chút xao lòng khi ngày ngày phải giáp mặt với bạn ấy. Thêm nữa các anh chị (mới gặp tôi nên không biết tôi đã có người yêu) cứ gán ghép, nói hai đứa tôi xứng đôi vừa lừa.
Theo giác quan của con gái, tôi có thể cảm nhận bạn ấy cũng có chút thích tôi. Đứng trước bạn, tôi thường không là chính tôi nữa, ngại ngùng đến chín cả mặt. Hình như bạn ấy cũng cùng tâm trạng như tôi: bối rối và vấp váp trong lời nói, cử chỉ. Nhưng khi tỉnh ra tôi phải tự gạt ngay rằng mình có người yêu rồi. Thế mà các anh chị đồng nghiệp còn cá cược với nhau: Tôi sẽ bỏ người yêu để đến với anh bạn con sếp này thôi. Nhưng rồi, tôi chứng minh điều ngược lại.
Hai năm sau tôi chuyển qua một chi nhánh khác của công ty làm nên không còn gặp anh bạn kia nhiều nữa. Tôi cưới chồng trong sự hụt hẫng của mọi người ở cơ quan. Gia đình chồng khó khăn, mẹ chồng mất sớm, ba chồng vì quá đau buồn mà cũng đổ bệnh ốm đau luôn. Anh còn có hai đứa em đang đi học nên phải lo cho ba và các em nữa. Anh hiếu thuận và thương em, tôi vì thế càng yêu anh, cũng xác định con đường xây dựng hạnh phúc của chúng tôi là nhiều chông gai và thử thách lắm. Cưới anh tính đến nay mới nửa năm thôi.
Hồi đưa tấm thiệp hồng cho anh bạn kia, bạn ấy cũng nửa đùa nửa thật nói sao tôi vội lấy chồng? Tôi cố gắng né tránh đi ánh mắt của bạn ấy. Mặc dù tôi không thể chối bỏ rằng mình vẫn có chút yêu mến bạn. Có lẽ tôi cũng sợ bạn buồn. Tôi sợ, ánh mắt bạn ấy là khởi nguồn của những cảm giác tội lỗi theo tôi từ khi quen bạn tới giờ dù tôi vẫn yêu chồng nhiều lắm. Hàng ngày tôi luôn nghĩ nhiều đến chồng, quan tâm, lo lắng, muốn dành tất cả tình yêu cho chồng như bất kỳ đôi lứa yêu nhau nào. Không hiểu vì sao rất nhiều đêm, đặc biệt nếu có ngày nào tôi và bạn kia vô tình gặp nhau trong công việc, nói chuyện dăm ba câu là y như rằng đêm đó dù nằm bên chồng, tôi vẫn mơ về cậu bạn đó. Những giấc mơ mà tôi thấy rõ chúng tôi thổ lộ những tình cảm dồn nén bấy lâu với nhau, tôi nói ra cho cậu ấy nghe những điều mà khi đối diện chưa bao giờ dám nói. Tôi cũng thấy trong mơ cậu ấy đáp lại tình cảm, thậm chí có những cử chỉ hết sức thân mật với nhau.
Những giấc mơ khiến tôi tỉnh dậy, rùng mình, tôi phải liên tục tự hỏi bản thân tại sao mình lại mơ tưởng hão huyền đến như vậy. Tôi quay sang chồng đang ngủ say để ôm lấy anh, anh không hề hay biết chuyện gì, không hề biết tôi đang rối bời. Tôi thấy có lỗi với chồng vô cùng mặc dù những giấc mơ tôi vừa mơ về người con trai ấy chỉ trong vô thức. Cho đến giờ dù có cảm giác muốn nhưng tôi cũng rất sợ phải gặp cậu bạn đồng nghiệp. Liệu câu chuyện của tôi có thật sự là một trường hợp cá biệt? Tôi có phải là một người không chung thủy trong tình yêu, mặc dù những hình ảnh đó chỉ là trong giấc mơ? Tôi cảm thấy lo sợ và mong sao nó sẽ không kéo dài lâu. Tôi luôn muốn yêu một người và mãi mãi một người, tại sao lại quá khó? Mong các bạn độc giả cho tôi lời khuyên.
Theo VnExpress
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.