Trong cuộc họp chia tài sản, chồng tôi từ chối không nhận đất, em chồng cũng không muốn nhận tiền tỉ
Tôi và em dâu nghe đến đâu thì gật gù thấm thía đến đấy.
Bố mẹ chồng tôi vừa họp gia đình để phân chia tài sản. Mẹ chồng tôi 84 tuổi, giờ cứ nhớ nhớ quên quên. Còn bố chồng thì kém bà 1 tuổi nhưng vẫn rất minh mẫn, ông gầy gò, sức khỏe kém nhưng bù lại đầu óc nhanh nhạy nên dạy bảo các con rất tốt. Còn mẹ chồng thì tần tảo sớm hôm đi chợ buôn bán kiếm tiền nuôi chồng con. Thế nên cả chồng tôi và em trai chồng đều là những người ưu tú thành đạt biết thương bố mẹ và thương người.
Chồng tôi là giám đốc một công ty nhỏ, năm nào anh cũng trích tiền túi, tự đi mua đồ chở lên vùng cao làm từ thiện. Em chồng thì làm kế toán trong một công ty lớn, đồ đạc trong nhà bố mẹ là em ấy bỏ ra mua hết.
Hôm chủ nhật vừa rồi, cả gia đình nhà tôi và gia đình em chồng đều về quê. Nhân dịp đông đủ, sau bữa cơm tối, bố chồng lấy ra 1 chiếc hộp thiếc (trước kia đựng bánh kẹo), bên trong đựng giấy tờ nhà đất và 1 cuốn sổ ghi chép.
Ông nói rằng ông bà đã lớn tuổi, chưa biết sẽ "đi" ngày nào nên muốn chia tài sản trước cho các con. Ông bảo rất tự hào khi có 2 người con trai hiểu biết, lễ phép, hiếu thảo. Ông bà tin rằng dù mất đột ngột thì con cái cũng sẽ không tranh giành tài sản dẫn tới mất đoàn kết. Nhưng vì là người lo xa nên ông muốn chia rành mạch trước, trong lúc bố mẹ còn sống, có vấn đề gì cũng sẽ giải quyết được luôn.
Tôi khá bất ngờ khi biết bố chồng có 2 cuốn sổ tiết kiệm trị giá 1,4 tỷ. Bố bảo rằng đây là tiền các con gửi về cho, ông bà không tiêu hết nên dành dụm gửi tiết kiệm. Giờ gia tài của bố mẹ là 1 mảnh đất đang ở rộng 320m2 trong đó có căn nhà 80m2 cùng vườn tược cây cối và 2 cuốn sổ 1,4 tỷ này. Bố chia cho chồng tôi - con cả - mảnh đất. Còn tiền thì cho con thứ. Ông bà sống thì vẫn ở nhà này, chết thì chồng tôi muốn bán thì bán mà muốn để thì để, tùy ý bởi ông bà biết chúng tôi thích ở thành phố hơn. Ông cũng biết con trai thứ đang muốn mở công ty riêng nên ông cho 1,4 tỷ này coi như làm vốn ban đầu.
Chờ bố dứt lời, bất ngờ chồng tôi nói xin không nhận đất. Anh bảo bản thân có nhà cửa đàng hoàng trên thành phố rồi, giờ nhận đất cũng không dùng đến. Em trai thì đang ở chung cư nhỏ, nếu không ngại đường xa thì về quê ở mảnh đất này, phụng dưỡng bố mẹ, sau thì hương khói cho ông bà.
Em chồng cũng từ chối nhận tiền. Em bảo tiền này là của bố mẹ, ông bà hãy giữ lấy để dưỡng già. Em đúng là đang chật vật khởi nghiệp nhưng có thể vay anh trai hoặc vay ngân hàng, bố mẹ giữ tiền mà phòng thân, cứ mạnh dạn chi tiêu, đừng tiết kiệm quá mức. Còn nhà đất thì trước mắt vợ chồng em ấy vẫn phải ở ngoài thành phố để lo công việc, sau này mọi việc ổn định thì sẽ về sống cùng bố mẹ. Giờ số tiền kia sẽ dành ra để thuê người chăm sóc bố mẹ một phần, một phần thì ông bà chi tiêu ăn uống sinh hoạt bồi bổ, phần còn lại thì tiếp tục gửi ngân hàng để lo cho sau này, lúc bệnh tật tuổi già, ma chay.
Tôi và em dâu nghe đến đâu thì gật gù thấm thía đến đấy. Thấm vì thấy tình cảm gia đình chồng thật tốt đẹp, ai cũng nhường nhịn nhau và hiếu thảo. Dù bản thân chúng tôi chưa phải đầy đủ mọi thứ, nhưng cũng sẽ không tham phần tài sản của bố mẹ. Ai cần hơn thì người đó nhận. Tôi cũng ước sau này mình có thể dạy bảo các con được như vậy, để không bao giờ phải thấy cảnh con cái vì tranh giành tài sản mà từ mặt, gây gổ với nhau.
Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém
Tâm sự - 2 ngày trướcHè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.
Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.
Qua tuổi 40, tôi coi chồng như người bạn sống cùng nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Hiện tại, vợ chồng tôi vẫn tôn trọng nhau, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình với gia đình, chỉ có điều, đã không còn cảm xúc đặc biệt với nhau như trước.
Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già hạnh phúc là được sống bên con cháu. Nhưng sau nhiều biến cố, tôi nhận ra sự bình yên khi về già lại đến từ việc biết buông bỏ đúng lúc.
Chết lặng khi chồng xin ly hôn sau 10 năm chung sống để quay lại với người yêu cũ
Tâm sự - 3 ngày trướcKhi người yêu cũ của chồng bất ngờ ly hôn, anh thú nhận chưa từng quên cô ấy và xin tôi cho anh cơ hội được sống thật với cảm xúc của mình.
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...