Trong cuộc họp phân chia tài sản, chồng 'tài lanh' từ chối nhận đất đai khiến tôi tức điên người
Chồng tôi thường được mọi người khen là tài, nhưng mà là "tài lanh" chứ chẳng phải tốt đẹp gì.
Tính chồng tôi hay nói, tuy nói không đâu vào đâu nhưng chầu nào anh cũng có mặt. Với vốn kiến thức "môn nào cũng biết một tí", hễ nghe ai bàn đến chuyện gì, anh lại góp tiếng cho vui. Ban đầu, người ta còn cả nể nhưng về sau, họ đặt cho chồng tôi cái biệt danh "tài lanh". Chẳng hiểu sao hồi đó, tôi lại yêu chết mê chết mệt anh, còn khen anh học sâu hiểu rộng, tri thức sâu dày. Cưới rồi, sống với nhau một thời gian, tôi mới phát hiện ra mình đã nhìn lầm người.
Vợ chồng tôi không sống chung với bố mẹ chồng mà ở nhà riêng do tôi tự mua trước hôn nhân. Đất đai nhà chồng rộng lớn, ông bà chưa sang tên cho ai cả. Bố mẹ chồng bảo đợi khi sức khỏe của một trong 2 người yếu đi, ông bà mới lập di chúc rồi làm giấy tờ chuyển nhượng đất đai sau để tránh chuyện con cái vì tranh giành tài sản mà đấu đá, mất tình nghĩa.
Đầu năm nay, mẹ chồng tôi yếu đi thấy rõ. Bà bị bệnh tiểu đường cộng với huyết áp cao nên vốn đã yếu sẵn. Sau cú trượt té trong nhà tắm, phải nằm liệt một chỗ thì càng yếu hơn. Vợ chồng tôi tuy ở riêng nhưng vẫn chăm sóc bà, lúc bà nằm viện, chính tôi là người bỏ tiền ra chi trả viện phí. Anh chồng làm nghề tự do, lương bấp bênh; chị dâu đi giữ trẻ, lương cũng không khá khẩm. Xin nói thêm, tôi chi tiền trong tinh thần tự nguyện, vui vẻ chứ không hề bị ép buộc gì cả.

Chồng từ chối nhận tài sản khiến tôi tức điên người. (Ảnh minh họa)
Tối qua, bố mẹ chồng họp gia đình để phân chia tài sản, mà chủ yếu là đất đai. Bố chồng còn chưa kịp nói gì, chồng tôi đã "tài lanh" bảo không nhận đất cát, tài sản gì hết; anh trai ở đây, chăm sóc bố mẹ, thờ cúng ông bà thì cứ để anh ấy nhận hết cũng được. Tôi sững người, đưa mắt nhìn chồng, anh vẫn luyên thuyên kiểu như mình là người nhân đạo, bao dung.
Bố chồng bảo vẫn sẽ cho chúng tôi 1/3 mảnh đất, còn lại là phần của anh chồng. Dù sao ông bà cũng có 2 đứa con thôi, không thể đứa có phần, đứa trắng tay. Chồng tôi lại tiếp tục "tài lanh" lần thứ 2, anh ấy nói nếu bố có sang tên, sau này anh ấy cũng để lại cho các cháu chồng. Tôi nghe mà tức đỏ mặt, chỉ muốn nhéo chồng một cái rõ đau cho anh tỉnh ra.
Chăm sóc bố mẹ là trách nhiệm chung, tôi cũng lo chu toàn nghĩa vụ người con dâu. Bố chia đất cho là chuyện thường tình, hà cớ gì chồng tôi phải chối đây đẩy, không chịu nhận. Hay anh có mưu tính gì khác? Trước sự kiên quyết của chồng tôi, bố chồng lại phân vân chuyện chia tài sản và còn nói chúng tôi giàu có rồi, hay cứ để hết đất đai cho vợ chồng anh chồng. Hỏi có tức không? Tôi ấm ức quá, phải làm sao để nhận lại phần tài sản chính đáng là của mình đây?
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 2 ngày trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sựGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
