Trong cuộc họp phân chia tài sản, chồng 'tài lanh' từ chối nhận đất đai khiến tôi tức điên người

| Tâm sự

Chồng tôi thường được mọi người khen là tài, nhưng mà là "tài lanh" chứ chẳng phải tốt đẹp gì.

Tính chồng tôi hay nói, tuy nói không đâu vào đâu nhưng chầu nào anh cũng có mặt. Với vốn kiến thức "môn nào cũng biết một tí", hễ nghe ai bàn đến chuyện gì, anh lại góp tiếng cho vui. Ban đầu, người ta còn cả nể nhưng về sau, họ đặt cho chồng tôi cái biệt danh "tài lanh". Chẳng hiểu sao hồi đó, tôi lại yêu chết mê chết mệt anh, còn khen anh học sâu hiểu rộng, tri thức sâu dày. Cưới rồi, sống với nhau một thời gian, tôi mới phát hiện ra mình đã nhìn lầm người.

Vợ chồng tôi không sống chung với bố mẹ chồng mà ở nhà riêng do tôi tự mua trước hôn nhân. Đất đai nhà chồng rộng lớn, ông bà chưa sang tên cho ai cả. Bố mẹ chồng bảo đợi khi sức khỏe của một trong 2 người yếu đi, ông bà mới lập di chúc rồi làm giấy tờ chuyển nhượng đất đai sau để tránh chuyện con cái vì tranh giành tài sản mà đấu đá, mất tình nghĩa.

Đầu năm nay, mẹ chồng tôi yếu đi thấy rõ. Bà bị bệnh tiểu đường cộng với huyết áp cao nên vốn đã yếu sẵn. Sau cú trượt té trong nhà tắm, phải nằm liệt một chỗ thì càng yếu hơn. Vợ chồng tôi tuy ở riêng nhưng vẫn chăm sóc bà, lúc bà nằm viện, chính tôi là người bỏ tiền ra chi trả viện phí. Anh chồng làm nghề tự do, lương bấp bênh; chị dâu đi giữ trẻ, lương cũng không khá khẩm. Xin nói thêm, tôi chi tiền trong tinh thần tự nguyện, vui vẻ chứ không hề bị ép buộc gì cả.

Trong cuộc họp gia đình để phân chia tài sản, chồng "tài lanh" từ chối nhận đất đai khiến tôi tức điên người - Ảnh 1.

Chồng từ chối nhận tài sản khiến tôi tức điên người. (Ảnh minh họa)

Tối qua, bố mẹ chồng họp gia đình để phân chia tài sản, mà chủ yếu là đất đai. Bố chồng còn chưa kịp nói gì, chồng tôi đã "tài lanh" bảo không nhận đất cát, tài sản gì hết; anh trai ở đây, chăm sóc bố mẹ, thờ cúng ông bà thì cứ để anh ấy nhận hết cũng được. Tôi sững người, đưa mắt nhìn chồng, anh vẫn luyên thuyên kiểu như mình là người nhân đạo, bao dung.

Bố chồng bảo vẫn sẽ cho chúng tôi 1/3 mảnh đất, còn lại là phần của anh chồng. Dù sao ông bà cũng có 2 đứa con thôi, không thể đứa có phần, đứa trắng tay. Chồng tôi lại tiếp tục "tài lanh" lần thứ 2, anh ấy nói nếu bố có sang tên, sau này anh ấy cũng để lại cho các cháu chồng. Tôi nghe mà tức đỏ mặt, chỉ muốn nhéo chồng một cái rõ đau cho anh tỉnh ra.

Chăm sóc bố mẹ là trách nhiệm chung, tôi cũng lo chu toàn nghĩa vụ người con dâu. Bố chia đất cho là chuyện thường tình, hà cớ gì chồng tôi phải chối đây đẩy, không chịu nhận. Hay anh có mưu tính gì khác? Trước sự kiên quyết của chồng tôi, bố chồng lại phân vân chuyện chia tài sản và còn nói chúng tôi giàu có rồi, hay cứ để hết đất đai cho vợ chồng anh chồng. Hỏi có tức không? Tôi ấm ức quá, phải làm sao để nhận lại phần tài sản chính đáng là của mình đây?

Mẹ chồng gánh hậu quả khi làm khó con dâuMẹ chồng gánh hậu quả khi làm khó con dâu

GĐXH - Rạn nứt giữa bố mẹ chồng và con dâu là lý do phổ biến nhất gây đổ vỡ cho gia đình lớn.

Ý kiến của bạn
Tags:
Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.