Từ bỏ tình yêu để chạy theo đồng tiền và cái kết bẽ bàng
Rồi không hiểu tôi làm tốt đến mức nào mà ngoài lương tháng, ông chủ luôn thưởng cho tôi một cách kín đáo mỗi khi tôi có dịp lên phòng ông để trình tài liệu. Cái gì đến phải đến khi một tối ông chủ điện thoại cho tôi lên gấp phòng ông để “nhận việc đột xuất”...

Ngày đó tôi là con bé quê 18 tuổi một mình khăn gói ra thành phố nhập trường đại học. Ngay tháng đầu tiên tôi đã tiêu hết vèo số tiền bố mẹ chắt chiu bán từng cân ngô, thóc, từng con lợn, con gà để tôi thực hiện ước mơ kiếm cái chữ đổi đời.
Tiền học, tiền nhà trọ, tiền ăn hàng ngày, nói chung là tôi chóng mặt để trụ lại thành phố. Sẵn giỏi môn toán, lí từ khi còn học phổ thông tôi theo bạn bè, anh chị khóa trước đi kiếm mối dạy thêm nên cũng tạm ổn.
Hết năm thứ nhất, nghỉ hè tôi không về quê thăm bố mẹ, thăm các em mà ở lại xin làm chân phục vụ bưng bê, rửa bát cho một hàng cơm bình dân gần trường. Chính tại nơi đây tôi đã có một nửa kia của mình khi tình cờ quen với Trung. Trung là công nhân may cho xí nghiệp xuất khẩu, ngày 2 buổi đều đặn anh ghé quán cơm, nghe giọng nói mang âm hưởng mặn mà từ vùng biển miền Trung của tôi, anh lởi xởi nhận ngay tôi là đồng hương của anh.
Nhiều hôm ăn xong bữa Trung nán lại giúp tôi dọn dẹp quán cho chủ rồi kiếm cớ để mời tôi uống cốc nước hay một món ăn vỉa hè. Hè qua, tôi lại tiếp tục bước vào năm thứ 2 đại học, lúc này tôi không còn gặp Trung ở quán cơm nữa mà Trung đã trở thành “hiệp sĩ” của lòng tôi khi anh chủ động ngỏ lời yêu tôi. Trung nhất định bắt tôi nghỉ việc dạy thêm để dồn sức cho học tập, anh cũng không cho tôi nhận tiền của bố mẹ trong quê gửi ra nữa vì biết rõ hoàn cảnh eo hẹp của gia đình tôi.
Tháng tháng đến kì lương Trung lai đưa tiền cho tôi đủ đóng học phí và chi dùng cá nhân. Tôi thực sự áy náy và dặn lòng mình sẽ yêu thương, sẽ đền đáp thiện tình của Trung khi tôi thành đạt.
Thế nhưng nghĩ thì đơn giản mà làm thì khó, khi cuộc sống hàng ngày không thôi đổi thay, tôi cũng chỉ là một con người nhỏ trong dòng quay hối hả của cuộc đời. Cầm tấm bằng tốt nghiệp loại ưu mà mòn chân, mỏi gối tôi vẫn không sao có được một chỗ làm ưng ý.
Trung thấy tôi vất vả anh bảo tôi cứ bình tĩnh, từ từ tìm việc, anh có thể bao bọc cho tôi như khi tôi còn đi học. Nhưng đó là ý của Trung, còn tôi, tôi có suy nghĩ, có khát vọng của mình.
May mắn trong một lần nộp đơn xin việc, tôi đã được ông chủ trẻ của công ty tư nhân nhận vào làm với mức lương đáng mơ ước. Rồi không hiểu tôi làm tốt đến mức nào mà ngoài lương tháng, ông chủ luôn thưởng cho tôi một cách kín đáo mỗi khi tôi có dịp lên phòng ông để trình tài liệu. Cái gì đến phải đến khi một tối ông chủ điện thoại cho tôi lên gấp phòng ông để “nhận việc đột xuất”. ..
Tại đây ông chủ đã cho tôi rất nhiều tiền và thẳng thắn đề nghị tôi làm người tình của ông. Tiền, đó là cái đích phấn đấu của tôi, càng nhiều tiền càng tốt, bởi tôi quá hiểu cuộc sống của kẻ thiếu tiền nên tôi không từ chối lời đề nghị “một bước lên bà” của ông chủ đối với tôi.
Tôi bắt đầu kiếm cớ xa lánh Trung, bắt đầu ăn diện theo mốt của ngời giàu sang, no đủ mặc cho Trung khuyên răn, níu kéo. Thất vọng, Trung xin đi xuất khẩu lao động với tay nghề quá vững của mình ở một nước xa xôi mà không để lại địa chỉ.
Càng nhẹ lòng, tôi tha hồ sống tự do với chức danh vợ hờ của ông chủ cho đến khi bà chủ trẻ phát hiện. Tôi nhận được một trận đòn ghen khiến tấm thân tôi tơi tả, tôi bị đẩy ra đường như một kẻ xấu xa nhất. Bà chủ trẻ ghê gớm cho đầu gấu săn đuổi tôi khiến tôi phải về quê lánh nạn. 3 năm sau ngày rời thành phố, tôi ngỡ ngàng khi tình cờ gặp Trung sang trọng, giàu có cùng cô người yêu trẻ đẹp về thăm quê. Tôi biết cái giá đắng tôi phải trả vì tôi đã phụ tình Trung là xứng đáng, là không oan chút nào. Tôi chỉ tiếc khi nhận ra thì không còn cơ hội để sửa…
Theo An Trí
Tiền Phong
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.