Tự sự người 'có thai' hàng chục tháng không đẻ
Tâm sự với tôi, bà bầu mang thai 30 tháng kể lại câu chuyện chẳng biết vui hay buồn.
![]() |
|
Bà N.T.H - "sản phụ" tuổi xế chiều. |
Vợ ông T. mất, để lại cho ông ba đứa con dại, trong đó có một cô con gái ngẩn ngơ, không được bình thường. Lấy ông T., có lẽ với bà H. phần nhiều vì nghĩa.
“Nói thật với con, phụ nữ ở tuổi cô lúc đấy là đã tắt kinh rồi, chẳng còn hy vọng có con hay đẻ đái gì cả…” - bà nói.
Không còn tuổi trẻ, nhưng bà H. có “niềm tin”. Về “làm dâu”, hai năm đầu, bà H. lo cưới xin cho hai đứa con chồng. Còn lại, hai vợ chồng già ở với cô con gái bệnh tật…
“Cô nhớ, ngày 04/12/2008, khi lo gia đình cho đứa con chồng xong, cô gọi điện cho “thầy X.” - người mà bà H. nhắc đi nhắc lại trong câu chuyện. Gọi cho thầy xong, thì ngày hôm sau cô đã cảm thấy trong bụng mình có sự chuyển biến lớn. Sau đó, cô gọi cho thầy thêm hai lần nữa (vào các ngày 08 và 11/12/2008), về sau cô viết thư cho thầy và gửi một cái ảnh để thầy nhận diện.
Hỏi: - Cô thấy bụng khác lạ, cô có bị “nghén” không? – Có chứ. Đúng một ngày mình không ăn được gì. Sau đó thì trở lại bình thường. Nhưng mình biết mình có bầu rồi…
Vẫn câu chuyện không được mấy “suôn sẻ” của bà H.: “Khi biết cô có bầu, mấy đứa con của ông ấy không hài lòng, và nó tỏ thái độ nọ kia. Cô bực mình quá nên chuyển về nhà mẹ đẻ ở. Ở đây yên tĩnh, tốt cho em bé, chứ cháu bảo, đầu óc lúc nào cũng căng thẳng thì đâu có lợi cho em bé được…”.
Bà H. quả quyết: “Lúc đầu mình chỉ xin có một em bé. Và cô có một em bé. Sáng nào mình cũng dậy cầu xin thần linh, mong người ban cho sức khỏe, niềm tin vào việc mình sẽ có em bé thì sẽ được. Sau đó, cô được ban cho một em bé nữa. Bây giờ, cô có hai em bé. Một em bé trai, một em bé gái. Hai em bé ngoan lắm, rất thích “hóng hớt” khi đông người, và nhiều lúc cũng “quậy” mẹ tưng bừng…".
Thành kính và hạnh phúc, bà chỉ xuống phần bụng nơi hai “em bé” vẫn thường “xuất hiện” để chơi đùa khi đông người: “Bên mé phải là em bé trai. Mé trái là bé gái. Bé trai tên là Thiên Phước. Bé gái là Như Ý. Tự bọn nó nhận tên như thế đó. Và nhiều lúc hai em bé hoán đổi chỗ cho nhau, vui lắm…”.
Bà H. nói rằng: mỗi khi cầu nguyện xong, nếu được hiển linh, bà còn có thể… chụp ảnh được hai em bé bằng máy… điện thoại. Và, chứng minh “đức tin” cũng như sự hiếu khách một cách thành thực của mình, bà H. vào buồng trong cầu nguyện. Một lát sau, bà vén chiếc rèm vải buông rủ để ngăn cách phòng khách với gian buồng, khuôn mặt buồn: “Không có được con ơi…”.
Câu chuyện của chúng tôi với bà H. khi đã gần như là sự sẻ chia, đồng cảm, bà H. nói như đọc trong suy nghĩ của tôi: “Nhiều người nói cô nhịn thở, nhưng đâu có phải hả con. Mình có niềm tin, mình có em bé, và sự thật là cô đã có em bé…”.
Rồi, sau một hồi thuyết phục, bà H. đồng ý vén bụng cho chúng tôi… chụp ảnh lúc “hai em bé ra chơi”. Lằn bụng tròn xoe và sát dưới cạp rốn, dưới chiếc thun quần, to hơn chiếc bụng bình thường một chút. Chị bạn đi cùng cười ý nhị, trong lúc tôi bắt đầu.. đỏ mặt…
![]() |
|
Trong niềm tin của bà H., "cái thai" là có thật... |
Nhưng, cái cữ chín tháng mười ngày trôi qua mà không thấy sinh nở, người nọ người kia nói ra nói vào, phần vợ chồng L. cũng sốt ruột, thế mới có câu chuyện L. đến bệnh viện siêu âm ổ bụng. Bác sỹ khám cho L. bảo: “Bụng cô chỉ đẻ được ra… gỗ mà thôi.”.
Bác sỹ này yêu cầu L. lên bệnh viện tuyến trên để… mổ khối bọc trong bụng, sợ để lâu sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Lấy lý do về nhà hỏi ý kiến người thân, L. “trốn” về nhà. Từ đó đến nay, 'cái bụng lặc lè' của L. đã… 24 tháng.
Lạ một nỗi, kích thước cái “bụng bầu” ấy có thể thay đổi theo giờ: vợ chồng cãi nhau: bụng xẹp xuống; đi làm mệt, vất vả: bụng xẹp; những lúc thư thái, nghỉ ngơi: bụng to lên. “Rõ ràng, với kích thước cái “bụng bầu” đó, tương đương với cái bụng của một bà chửa sắp đến cữ, rành rành mười mươi là “hàng thật” chứ không phải “độn bụng” làm gì…” – một chị có kinh nghiệm nhận xét.

