Tủi nhục vì liên tục bị bố mẹ đẻ đòi tiền nuôi ăn học
Ba mẹ tôi ngày ngày đòi tôi trả tiền ông bà đã nuôi tôi từ nhỏ, tiền tôi bệnh hoạn ra sao, tiền tôi đi học tốn bao nhiêu, tiền laptop, tiền xe... Ba mẹ gộp lại mấy trăm triệu đồng, tôi chỉ biết khóc.
Tôi năm nay 25 tuổi, kết hôn được một năm, hiện là viên chức nhà nước bình thường thu nhập khoảng 3 triệu đồng một tháng vì tôi mới ra trường không lâu. Tôi kết hôn với một người cũng làm viên chức, mức lương cũng bằng tôi vì chúng tôi học cùng khóa. Như vậy thu nhập của vợ chồng tôi sống ở quê thì cũng vừa đủ chứ chẳng dư giả gì.
Nhà chồng tôi và nhà cha mẹ tôi cùng nghèo mà lại đông anh em nên cưới xong tôi và chồng phải tự lo mọi thứ. Tiền đám cưới chúng tôi cũng phụ lo một phần. Sau khi cưới chúng tôi quyết định mua chịu đất của một người bạn tôi và vay tiền để cất nhà vì ở nhà trọ tốn kém mà lại không an toàn. Với lại vợ chồng tôi cũng muốn có cái nhà vì ngoài đồng lương ít ỏi hàng tháng chúng tôi không có bất kỳ tài sản gì đáng giá. Các bạn đừng cười chứ thật sự nhà vợ chồng tôi ở tính luôn tiền đất cũng trị giá khoảng 100 triệu thôi chứ chẳng to tát gì.
Chồng tôi công tác ở xa nên ngoài tiền cơm gạo, đám tiệc, thì tiền đi lại cũng tốn kha khá cho nên hàng tháng ngoài tiền tích góp để trả nợ ngân hàng thì cũng hết sạch. Hiện tại, lương tôi thì trả nợ còn lương chồng thì để dành trả tiền vay sinh viên của anh ấy. Tôi nói thế để các bạn thấy rằng vợ chồng tôi không hề dư giả gì nhưng cha mẹ ruột tôi lại làm tôi rất đau khổ.
Hoàn cảnh gia đình tôi trước đây cũng tạm ổn. Lúc tôi còn nhỏ khoảng 14-15 tuổi thì ba mẹ tôi đã có khoảng hai chục ngàn m2 đất ruộng. Khi tôi học lớp 12 thì ba mẹ đã có đất nền nhà và một căn nhà cấp 4. Lúc đó mẹ tôi nói tiền đất và nhà khoảng 10 cây vàng. Thực sự gia đình như thế nhưng tôi chẳng khác một đứa trẻ ăn xin. Quần áo chỉ toàn là đồ xin lại của người ta. Ngoài giờ học phải đi làm quần quật ngoài ruộng. Tuổi thơ tôi chưa hề biết đi chơi hay đi học thêm là gì. Lúc đó tôi không muốn đi học chỉ muốn đi làm có tiền để mua quần áo tự lo cho mình nhưng ba mẹ tôi nói tôi phải đi học để sau này còn nuôi ba mẹ nữa. Vì ba mẹ già sẽ không ai lo.
Tôi còn hai đứa em gái nhưng em tôi được ba mẹ chăm lo đầy đủ và không phải làm gì cả. Rồi tôi ra trường, đi làm. Ba mẹ nói tôi trả tiền vay cho ba mẹ vì tiền tôi đi học là tiền vay. Tôi lo trả xong, mẹ tôi nói tôi phải lo tiền cho ba mẹ ăn uống sinh hoạt hàng tháng và tiền hai đứa em đi học nữa. Tôi nghe mà phát hoảng. Ba mẹ tôi lo cho hai em tôi chẳng khác gì đại tiểu thư nên chúng chẳng biết làm gì. Tôi nói tôi không thể lo được vậy là ba mẹ chửi mắng tôi, còn hai đứa em thì nói tôi là đồ bất hiếu. Tôi đành phải lo cho đứa em út dù lúc đó tôi ăn còn không đủ. Tôi chẳng dám sắm cho mình bất cứ thứ gì cả. Tôi rất tủi nhục định không lo nữa nhưng lúc đó nhà tôi vỡ nợ (nguyên nhân vì mẹ tôi đánh đề, trừ tôi ra thì nhà tôi không ai làm gì cả, làm ruộng nhưng toàn thuê người làm, ba mẹ và hai em chỉ toàn chơi).

Sau khi bán hết tài sản thì ba mẹ tôi còn một ít tiền nhưng không chịu làm gì mà phán rằng từ giờ trở đi tôi phải lo tất cả mọi thứ trong nhà và việc học hai em. Tôi nghĩ rất buồn và khuyên ba mẹ đi làm vì tôi không lo nổi. Nhưng ba mẹ tôi không chịu mà nói là bây giờ đi làm thuê người ta cười. Tôi không nói gì nhưng sau đó biết mẹ tôi vẫn tiếp tục đánh số đề thua rất nhiều tôi khuyên không được nên quyết định ở riêng và lấy chồng. Ba mẹ không đồng ý và nói rằng sinh tôi ra là để nuôi ba mẹ chứ tôi không có quyền lo cho tương lai hay hạnh phúc riêng của mình. Tôi quá thất vọng và quyết định lấy chồng vì nếu tôi sống như ý ba mẹ tôi thì cuộc đời tôi coi như bỏ đi. Bởi gia đình chỉ coi tôi là cái máy in tiền để xài.
Lúc đầu, ba mẹ không cho tôi lập gia đình nhưng sau đó tôi nói là sau khi lấy chồng tôi sẽ vẫn gửi tiền cho ba mẹ. Vậy là họ đồng ý và còn ra điều kiện nếu tiền khách mừng phải đưa cho ba mẹ hết và phải tự bỏ tiền lo đám cưới. Tôi chấp nhận và lấy chồng trong nước mắt.
Đám cưới tôi là ngày mà cả ba mẹ, hai em và dòng họ nội ngoại xúm lại chửi rủa sỉ nhục tôi từ lúc bắt đầu cho tới khi rước dâu. Đám cưới tôi rất sơ sài và chẳng có nghi lễ hay một món quà hồi môn nào cả. Tôi vượt qua tất cả và rất ít khi về nhà. Rồi từ đó tới giờ ba mẹ thường xuyên gọi điện kêu tôi đưa tiền. Lúc đầu tôi còn đưa nhưng dần dần tôi không có tiền đưa nữa.
Sau đó mẹ tôi nói lỡ đánh số đề thua tiếp nên kêu tôi đưa tiền trả lúc này tôi không chịu được nữa nên không đưa. Tôi nói không có tiền mẹ kêu vợ chồng tôi về chửi một trận rồi đuổi đi. Từ chuyện này mà chồng tôi không còn yêu thương và tin tưởng tôi nữa. Anh ấy chẳng bao giờ đưa tiền cho tôi và không về nhà mẹ tôi. Tôi không trách chồng vì mẹ chồng tôi cũng nghèo và đi làm vất vả nhưng không đòi con cái phải đưa tiền như vậy.
Ba mẹ tôi ngày ngày vẫn đòi tôi trả tiền ông bà đã nuôi tôi từ nhỏ, tiền tôi bệnh hoạn ra sao, tiền tôi đi học tốn bao nhiêu, tiền laptop, tiền xe... Ba mẹ gộp lại mấy trăm triệu đồng, tôi chỉ biết khóc. Trước khi lấy chồng tôi lo cho ba mẹ ăn mặc đủ thứ, mua sắm đồ đạc đầy đủ trong nhà, vậy mà mẹ tôi nói tôi là đồ vô dụng. Mẹ tôi còn khỏe và em út tuy đã lớn nhưng chẳng chịu làm gì, suốt ngày chỉ đòi tiền tôi, tôi nói không có tiền thì khóc lóc rồi dọa tự tử.
Hiện tại vì gia đình tôi suốt ngày đòi tiền đã nuôi tôi nên chồng tôi rất chán, rất ít khi về nhà. Gia đình nhỏ đang trên đà tan vỡ, còn ba mẹ ruột thì suốt ngày đòi tiền tôi, dọa kiện tôi ra tòa vì tội bất hiếu nếu không sẽ lên cơ quan sỉ nhục, chửi rủa tôi. Tôi thật sự rất đau khổ. Đôi lúc tôi muốn bỏ xứ đi thật xa để chạy trốn ba mẹ tôi. Chỉ cần thấy số điện thoại ba mẹ gọi là tim tôi muốn ngừng đập và gần như nghẹt thở.
Tôi thật sự đau khổ quá rồi. Có ai giống hoàn cảnh của tôi không? Hãy cho tôi lời khuyên? Tôi có nên bỏ xứ đi thật xa để quên hết đau buồn và cắt đứt với họ không? (Yến Nguyễn)
Theo Ngôi sao
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 19 giờ trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.